Chiếc Cầu Gãy Lúc Bình Minh
Câu chuyện về những người công binh âm thầm khôi phục cầu đường sau mỗi trận đánh phá, đảm bảo tuyến vận chuyển không bị gián đoạn.
Năm 1973, Lý Văn Sơn là công binh phụ trách sửa chữa cầu tại một tuyến giao thông trọng yếu. Cây cầu bắc qua con suối lớn là con đường duy nhất để xe vận tải ra tiền tuyến.
Một đêm, cầu bị đánh sập sau loạt bom dữ dội. Khi trời còn chưa sáng hẳn, Sơn cùng đồng đội đã có mặt tại hiện trường. Nước suối dâng cao, dòng chảy xiết, từng mảnh gỗ cầu trôi lềnh bềnh.
“Nếu không khôi phục kịp, cả tuyến sẽ bị tắc,” chỉ huy nói ngắn gọn.
Không ai chần chừ. Họ bắt đầu khảo sát và tìm cách dựng lại một cây cầu tạm. Gỗ được kéo từ rừng gần đó, dây thép được tận dụng từ vật liệu cũ. Mọi thứ diễn ra trong im lặng và khẩn trương.
Khi ánh sáng đầu tiên của bình minh xuất hiện, tiếng máy bay địch lại vang lên từ xa. Mọi người nhanh chóng tản ra, nhưng Sơn vẫn ở lại kiểm tra nhịp cầu đang lắp dở.
“Phải xong đoạn này trước khi chúng quay lại,” anh nói.
Bom nổ gần đó làm đất rung chuyển, nhưng họ vẫn tiếp tục công việc. Từng thanh gỗ được cố định, từng dây buộc được siết chặt.
Đến khi mặt trời lên hẳn, một chiếc xe đầu tiên đã có thể thử đi qua cây cầu tạm. Cả nhóm nín thở. Chiếc xe lăn bánh chậm rãi, rồi qua an toàn.
Mọi người thở phào. Cây cầu tuy tạm bợ nhưng đã nối lại dòng vận chuyển quan trọng.
Nhiều năm sau, Sơn vẫn nhớ rõ khoảnh khắc đó – khi ánh bình minh vừa lên cũng là lúc họ kịp nối lại một con đường sống.



