Chiếc cầu vững tin
Cây cầu bê tông nối hai bờ sông là tuyến đường quan trọng để vận chuyển lương thực. Địch biết vậy nên thường xuyên đánh phá. Một buổi trưa, máy bay đến, ném bom làm cầu gãy đôi. Những khối bê tông rơi xuống nước, bụi bay mịt mù.
Không có cầu, xe không thể qua, hàng không tới kịp chiến trường. Ban chỉ huy quyết định phải sửa cầu ngay trong đêm. Dân công, du kích và bộ đội cùng tham gia. Ai cũng biết nguy hiểm, vì địch có thể quay lại bất cứ lúc nào.
Anh Tấn – thợ xây của làng – tình nguyện dẫn đầu. Anh mang theo búa, dây thép và vài thanh gỗ. Trong ánh trăng mờ, mọi người lội xuống nước, buộc gỗ làm cầu tạm. Nước lạnh buốt, dòng chảy mạnh. Nhiều người bị trượt chân suýt bị cuốn đi.
Đến gần sáng, cầu tạm gần hoàn thành. Bỗng tiếng máy bay lại vang lên. Ai cũng hoảng. Nếu bỏ chạy, công sức đổ sông. Anh Tấn hét: “Nằm xuống! Giữ cầu!” rồi lao lên kéo thanh gỗ cuối cùng vào vị trí.
Bom nổ, nước bắn lên cao. Một mảnh bom văng trúng anh Tấn. Anh ngã xuống ngay bên cầu. Nhưng nhờ sự cố gắng cuối cùng ấy, cầu tạm vẫn đứng vững.
Đoàn xe hàng kịp qua cầu vào buổi sáng. Mọi người đứng nhìn chiếc cầu gỗ rung rinh, ai cũng nghẹn ngào nhớ đến anh Tấn. Họ đặt một tấm gỗ nhỏ bên đầu cầu ghi: “Cầu tạm – máu người giữ.”
Sau hòa bình, cầu được xây lại kiên cố. Nhưng người làng vẫn kể về “cây cầu gãy” năm ấy, nơi một người thợ xây bình dị đã hy sinh để giữ con đường sống cho chiến trường. Cây cầu không chỉ nối hai bờ sông, mà còn nối tình dân với tình nước trong thời chiếc ác nghiệt.



