Bài viết

Chiếc Chao Đèn Không Còn Phải Lung Linh Như Trước

Ninh Bình28/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tựa đề: Chiếc Chao Đèn Không Còn Phải Lung Linh Như Trước

Năm 1969, trong ngôi nhà của ông Tư, có một chiếc chao đèn treo giữa gian nhà chính. Chiếc chao đèn này không phải là thứ gì đắt tiền, nhưng là vật dụng quen thuộc, được làm từ thủy tinh mờ, với những họa tiết hoa văn đơn giản. Mỗi khi có khách, ông Tư thường kéo sợi dây kéo ở trên để chiếc đèn sáng lên, ánh sáng vàng ấm áp lan tỏa khắp gian nhà, khiến không khí trở nên ấm cúng lạ thường.

Những buổi tối mùa đông, khi ngồi quây quần bên mâm cơm, ánh đèn từ chiếc chao luôn làm mọi người cảm thấy như được che chở, yêu thương. Ông Tư thích nói:
“Cái đèn này chỉ có một ngọn lửa nhỏ thôi, nhưng nó đủ để chiếu sáng cả một góc nhà.”

Mỗi lần khách đến, ông luôn kéo chiếc đèn lên cao, để nó phát ra ánh sáng vàng dịu dàng, như một dấu hiệu chào đón. Ánh sáng từ chiếc chao đèn không chỉ chiếu sáng không gian, mà còn chiếu sáng những câu chuyện, những ký ức.

Năm 1970, chiến tranh bắt đầu lan đến gần hơn. Người dân trong làng ít đi lại, nhiều gia đình có người đi xa, nhưng chiếc chao đèn vẫn sáng đều đặn trong những buổi tối.

Ông Tư vẫn ngồi đó, thắp đèn mỗi tối, dù đôi khi chỉ có mình ông.

Năm 1971, những buổi tối trong làng dần trở nên tĩnh lặng hơn. Cái chao đèn vẫn sáng, nhưng ánh sáng không còn được chia sẻ như trước nữa. Mỗi buổi tối, chỉ có ông Tư và những người già trong làng mới ngồi quanh nó, chậm rãi nhấm nháp ly trà, hoặc kể lại những câu chuyện cũ.

Con trai ông Tư hỏi:

“Ba, sao ba không thay cái đèn khác, cái này có vẻ cũ rồi?”

Ông Tư cười, nhìn chiếc đèn đang sáng:

“Không phải là nó cũ. Nó vẫn sáng. Đèn này không chỉ là để chiếu sáng, mà là để nhớ về những gì đã qua.”

Năm 1972, có những buổi tối, ông Tư chỉ ngồi một mình, kéo đèn lên, để ánh sáng chiếu sáng không gian trống vắng. Những câu chuyện của ngày xưa không còn, chỉ còn lại tiếng gió thổi qua cửa sổ.

Mỗi lần nhìn chiếc đèn, ông lại nhớ đến những lần xưa, khi còn đông đủ người ngồi bên nhau, nghe những câu chuyện từ xa xưa, từ những ngày thanh bình.

Năm 1973, có người nói:

“Giờ điện có đầy đủ rồi, sao không dùng đèn điện cho sáng hơn?”

Ông Tư lắc đầu:

“Đèn điện có sáng, nhưng không có cái ấm áp như đèn này. Nó như một phần của ký ức. Khi mọi thứ thay đổi, cái đèn này vẫn giữ lại những gì không thể thay thế.”

Năm 1974, có lúc ông Tư thấy ánh sáng từ chiếc chao đèn không còn mạnh mẽ như trước, vì bóng đèn đã mờ dần theo thời gian. Nhưng ông không thay, chỉ sửa lại dây điện, thay bóng mới, để nó có thể sáng thêm một chút nữa.

Năm 1975, chiến tranh kết thúc.

Những ngôi nhà đã có điện đầy đủ, và chiếc đèn điện sáng trưng đã thay thế hẳn những chiếc đèn dầu, đèn dầu lạc. Nhưng chiếc chao đèn của ông Tư vẫn ở đó, không thay thế.

Một buổi chiều, con trai ông trở về từ nơi xa.

Anh nhìn chiếc chao đèn, rồi nói:

“Giờ nhà mình có đèn điện rồi, cái đèn này không cần nữa đâu ba.”

Ông Tư ngồi nhìn chiếc đèn đang sáng, ánh sáng yếu ớt nhưng ấm áp:

“Không phải vì nó không cần nữa. Mà vì nó là một phần của ký ức. Mỗi lần nhìn nó, ba lại nhớ về những buổi tối xưa, khi mà ánh sáng không phải là thứ quan trọng nhất. Điều quan trọng là chúng ta còn ngồi lại bên nhau, chia sẻ câu chuyện của đời mình. Cái đèn này không phải chỉ để chiếu sáng, mà là để nhắc nhở chúng ta rằng, đôi khi ánh sáng không phải là thứ khiến mọi thứ trở nên ấm áp, mà chính là tình người.”

Anh im lặng.

Chiếc đèn vẫn sáng, dù ánh sáng yếu ớt hơn trước.

Nhưng trong lòng ông Tư, chiếc chao đèn không chỉ là một vật dụng, mà là một phần của ký ức, của những ngày tháng cũ đã qua. Ánh sáng từ nó không chỉ chiếu sáng không gian, mà còn chiếu sáng những cảm xúc, những kỷ niệm mà thời gian không thể xóa nhòa.

Vì có những chiếc đèn không chỉ để chiếu sáng,

mà để giữ lại những ký ức, những khoảnh khắc đã qua, nhắc nhở chúng ta rằng dù thời gian có trôi qua, những gì thật sự quan trọng không phải là thứ nhìn thấy bên ngoài, mà là những cảm xúc và tình cảm bên trong mà chúng ta không thể nhìn thấy, nhưng luôn cảm nhận được.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn