Anh hùng Lao động

Chiếc Chuông Gió Làm Từ Vỏ Đạn

Thái Nguyên04/08/2026Đoàn phường Tân Tạo (Phường Tân Tạo)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa hè năm 1974, tại một đơn vị công binh đang làm nhiệm vụ sửa chữa cầu đường ở miền Trung, những ngày lao động nối tiếp nhau từ sáng sớm đến khi trời tối hẳn. Công việc nặng nhọc khiến ai cũng thấm mệt, nhưng mỗi buổi tối, cả đơn vị vẫn cố gắng giữ cho không khí sinh hoạt thật ấm áp.

Chiến sĩ Phạm Văn Long, hai mươi bốn tuổi, quê ở Hải Phòng, có một sở thích rất lạ.

Mỗi khi thấy những vỏ đạn đã được thu gom và không còn sử dụng, anh xin lại vài chiếc.

Không phải để làm kỷ niệm.

Mà để chế tạo những vật dụng nhỏ.

Một lần, Long chọn năm vỏ đạn bằng đồng đã được làm sạch.

Anh dùng dùi đục một lỗ nhỏ trên mỗi vỏ.

Rồi xâu chúng bằng sợi dây dù.

Ở giữa, anh buộc thêm một mảnh tre mỏng.

Khi gió thổi qua.

Những vỏ đạn khẽ chạm vào nhau.

Phát ra âm thanh rất trong.

Một đồng đội tò mò hỏi:

"Cậu làm cái này để làm gì?"

Long mỉm cười.

"Để nghe tiếng gió."

"Tối dễ ngủ hơn."

Mọi người bật cười.

Nhưng đêm hôm ấy, khi cơn gió rừng lướt qua mái lán, tiếng chuông nhỏ ngân lên khe khẽ.

Không ai còn cười nữa.

Âm thanh ấy khiến cả khu lán trở nên bình yên lạ thường.

Từ đó, Long làm thêm vài chiếc chuông gió khác.

Mỗi lán một chiếc.

Anh còn đánh bóng từng vỏ đạn bằng tro bếp cho sáng.

Một hôm, một chiến sĩ trẻ vừa nhận thư nhà.

Biết tin mẹ bệnh nặng.

Cậu buồn bã ngồi ngoài hiên.

Long lặng lẽ treo chiếc chuông gió cạnh cửa lán.

Gió chiều thổi nhẹ.

Tiếng chuông ngân lên đều đặn.

Người chiến sĩ ngước nhìn khoảng trời xa.

Khẽ mỉm cười sau nhiều giờ im lặng.

Long không nói gì.

Anh hiểu rằng, đôi khi sự bình yên cũng có thể được tạo nên từ những điều rất giản dị.

Trong buổi sinh hoạt truyền thống, chính trị viên kể về đồng chí Nguyễn Đức Cảnh, người luôn tin vào sức mạnh của tinh thần đoàn kết, văn hóa và đời sống tinh thần của người lao động.

Ông nói:

"Con người không chỉ sống bằng cơm áo."

"Mà còn bằng niềm tin và hy vọng."

Long nhìn những chiếc chuông gió khẽ lay trong gió.

Anh hiểu rằng, giá trị của chúng không nằm ở những vỏ đạn.

Mà ở âm thanh nhắc mọi người nhớ rằng, sau tiếng bom đạn vẫn sẽ có ngày chỉ còn tiếng gió bình yên.

Sau ngày đất nước thống nhất, Long trở về quê làm thợ cơ khí.

Ông không còn dùng vỏ đạn nữa.

Thay vào đó, ông làm những chiếc chuông gió bằng tre và gỗ.

Mỗi chiếc đều có âm thanh riêng.

Trước hiên nhà, vẫn treo một chiếc chuông gió cũ được làm từ những vỏ đạn năm xưa.

Đồng đã ngả màu.

Sợi dây cũng được thay mới nhiều lần.

Một chiều hè, cậu cháu trai đứng dưới hiên, lắng nghe tiếng chuông reo rồi hỏi:

"Ông ơi, sao tiếng chuông này buồn mà cũng đẹp vậy?"

Long nhìn lên khoảng trời xanh.

Ông mỉm cười.

"Bởi nó được làm từ những thứ từng thuộc về chiến tranh."

"Để nhắc ông quý hơn từng ngày hòa bình."

Đứa bé khẽ gật đầu.

Gió lại thổi qua.

Những chiếc vỏ đạn khẽ chạm nhau.

Không còn là âm thanh của chiến trận.

Mà là tiếng ngân dịu dàng của ký ức, của sự hồi sinh và của khát vọng hòa bình.

Long lặng lẽ ngước nhìn bầu trời.

Ông hiểu rằng, trong thời hoa lửa, con người không chỉ biết chiến đấu.

Họ còn biết biến những dấu tích của chiến tranh thành biểu tượng của sự sống, niềm hy vọng và tương lai, để mỗi tiếng chuông vang lên đều nhắc các thế hệ sau gìn giữ hòa bình bằng tất cả trách nhiệm và lòng biết ơn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn