Bài viết

Chiếc Cối Đá Dưới Chân Núi Cấm

An Giang03/07/2026Võ Thị Mỹ Nhân (Xã Đoàn Long Thạnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Vào giai đoạn năm 1971, vùng nội núi Thất Sơn là căn cứ lõi của quân và dân An Giang. Để cô lập lực lượng ta, Mỹ - Ngụy đã tung các toán biệt kích hỗn hợp "Lôi Hổ" khét tiếng tàn bạo, được trang bị trực thăng và máy dò hồng ngoại hiện đại, liên tục mở các cuộc hành quân "tìm và diệt". Chúng san phẳng các ngôi nhà sàn ven núi, lùng sục từng hang đá, bốt gác để triệt hạ các trạm giao liên mật.Lúc bấy giờ, căn nhà sàn nhỏ nằm nép mình bên vách đá chân Núi Cấm của má Bảy là một trạm dừng chân bí mật của giao liên. Trưa hôm đó, má Bảy đang nuôi giấu hai chiến sĩ đặc công bị thương nặng trong một mật thất nhỏ khoét sâu vào lòng vách đá sau buồng ngủ. Bất ngờ, từ phía bìa rừng thốt nốt, tiếng trực thăng gầm rú dội thẳng xuống vách núi, kéo theo tiếng súng nổ chát chúa. Một toán biệt kích Lôi Hổ đã đổ quân từ trực thăng, khóa chặt mọi ngả đường xuống núi.Nếu đưa hai chiến sĩ rút lui lúc này là tự sát, bởi vết thương của họ đang rỉ máu và các lối mòn đều đã bị phục kích. Trong giây phút sinh tử, nhìn chiếc cối đá giã gạo bằng đá xanh nguyên khối nặng hàng trăm ký đặt ở góc sân, má Bảy đã đưa ra một quyết định táo bạo dựa trên tâm lý hoảng sợ tiếng động của giặc và nghệ thuật tạo trận địa giả.Sáng kiến "Tiếng chày đá" bẻ gãy hướng tấn côngChiếc cối đá xanh của đồng bào vùng núi Thất Sơn rất dày. Khi dùng chày gỗ lớn giã mạnh vào lòng cối trống (không có gạo), âm thanh phát ra sẽ không phải là tiếng thình thịch trầm đục, mà là tiếng bong... bong... khô khốc, đanh gọn, dội vào vách đá tạo nên một thứ âm thanh khuếch đại, nghe rất giống tiếng búa gõ chốt lựu đạn hoặc tiếng lách cách của vũ khí đang dàn trận trong hang sâu.Má Bảy đã nhanh chóng hành động:Bảo vệ tuyệt mật bằng mùi hương trầu thuốc: Má dùng lá trầu không vò nát trộn với vôi bôi kín lên các vết thương của hai chiến sĩ để át đi mùi máu, rồi đẩy họ vào sâu trong hốc đá, dùng những bó củi dâu tằm phủ kín miệng hầm.Thiết lập trận địa thanh âm đánh lừa thị giác: Má bước ra góc sân, cầm chiếc chày gỗ lớn, lấy hết sức bình sinh giã liên tục vào chiếc cối đá trống không. Tiếng bong... bong... chát... chát... vang vọng, dội vào lòng núi Cấm tạo nên tiếng vang rùng rợn như có cả một đội quân đang dàn trận trong bóng tối.Cuộc đối mặt nghẹt thở giữa lằn ranh sinh tửChỉ vài phút sau, hàng rào dâm bụt quanh nhà má Bảy bị gạt phăng. Năm tên biệt kích rằn ri, tay lăm lăm súng ngắn, mặt mày đằng đằng sát khí xộc vào sân. Tiếng chày đá đột ngột dừng lại. Tên chỉ huy mang kính râm, chĩa thẳng họng súng AR15 vào ngực má Bảy, quát lớn: "Mụ già! Tiếng động gì vừa vang lên trong nhà? Có phải đặc công Việt Cộng đang núp ở đây không? Khai mau không tao bắn nát đầu!".Má Bảy vẫn bình thản, gương mặt nhăn nheo hằn sâu vết thời gian không một chút biến sắc. Má đưa bàn tay gầy guộc quẹt dòng nước cốt trầu cay nồng bên khóe miệng, chậm rãi đáp bằng giọng nói trầm đặc của người dân vùng núi: "Dạ thưa mấy ông anh lính, tui già cả tai điếc mắt mờ, đang giã mớ vỏ cây ô dước về làm thuốc bóp cái chân nhức mỏi. Núi rừng hoang vu, tiếng vách đá nó dội lại nghe to tát vậy chứ có ai đâu nà".Khoảnh khắc đứng tim: Tên chỉ huy cáo già không tin. Hắn hất hàm cho toán lính xông vào nhà, dùng lưỡi lê đâm nát chiếc giường tre, lật tung hũ gạo. Một tên biệt kích bước lại gần đống củi dâu tằm sau buồng – nơi chỉ cách chỗ trốn của hai chiến sĩ bị thương đúng một lớp vách mỏng. Tên lính giơ chân đá văng mấy khúc củi, ánh mắt dáo dác nhìn vào bóng tối của hốc đá.Đòn tâm lý quyết định từ sự mưu trí của người mẹ: Thấy tính mạng của các chiến sĩ bị đe dọa, má Bảy lập tức thực hiện bước tiếp theo của kế hoạch. Má không can ngăn tên lính, mà bất ngờ cầm chiếc chày gỗ ném mạnh xuống đất, lớn tiếng nói với tên chỉ huy: "Các ông anh muốn tìm Cộng sản thì ra cái hang đá cọp phía sau đỉnh núi kìa! Hồi nãy tui giã cối nghe tiếng súng nổ trên đó dữ lắm, hình như có mấy chú bộ đội đang đặt súng máy chờ sẵn trên bờ đá, mấy ông anh qua đó mà bắt!".Vừa lúc đó, tiếng cối đá lúc nãy dội lại từ vách núi phía xa vang lên một tiếng xoảng lớn do một tảng đá lở tự nhiên rơi xuống. Nghe lời má Bảy nói đầy quả quyết, lại thấy âm thanh lạ dội lại từ hướng hang đá hiểm trở, toán biệt kích lập tức chột dạ. Chúng vốn khét tiếng tinh nhuệ nhưng lại cực kỳ sợ hãi những trận địa phục kích bằng mìn hướng và súng bắn tỉa của ta trong các hang sâu Thất Sơn.Tên chỉ huy nhìn chiếc cối đá xanh trống rỗng bám đầy bụi, lại thấy bà già gầy gò, miệng nhai trầu nhếch nhác thì nghĩ bụng bà ta không dám lừa mình. Nỗi sợ bị phục kích trên núi cao đã bẻ gãy hoàn toàn ý chí lùng sục của chúng. Hắn vội vàng rút súng lại, quay sang hét lớn vào máy bộ đàm: "Nghe đây! Mục tiêu có dấu hiệu rút lên hang đá phía Bắc. Toàn toán rút lui, hướng về phía tọa độ đỉnh núi, bao vây hang cọp mau!". Toán biệt kích vội vã rút chạy rầm rập ra khỏi sân, hướng thẳng lên vách đá cao để tìm kiếm trận địa giả mà không hề ngoảnh lại.Kết thúc trọn vẹnTiếng máy bay trực thăng và tiếng giày đinh của giặc dần khuất xa sau những rặng thốt nốt, trả lại sự yên bình cho gian nhà nhỏ. Má Bảy khẽ thở phào nhẹ nhõm, đôi chân già nua bấy giờ mới run lên bần bật. Má vội vàng đi vào buồng, dỡ bỏ đống củi dâu và kéo hai chiến sĩ đặc công ra ngoài.Nhờ lớp lá trầu và vôi của má bọc kỹ, vết thương của các anh không bị nhiễm trùng và hoàn toàn được giấu kín. Ngay đêm hôm đó, nương theo bóng tối mịt mù của vùng biên giới hoang vu, má Bảy cùng chiếc gậy tre đã dẫn đường cho hai chiến sĩ băng qua các lối mòn hiểm trở, vượt qua các bốt gác để trở về cứ an toàn.Chỉ một tuần sau, hai chiến sĩ đặc công ấy sau khi bình phục đã trực tiếp chỉ huy trận đánh úp, san phẳng chính cái đồn biệt kích vừa càn quét qua nhà má Bảy, lập chiến công hiển hách cho quân dân An Giang.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn