Chiếc còi giữa đêm sương
Một chiếc còi nhỏ theo người lính qua những năm tháng chiến tranh đã trở thành kỷ vật của trách nhiệm, sự tỉnh táo và tình đồng đội giữa những đêm rừng lạnh giá.
Năm 1972, ông Nguyễn Hữu Thành làm nhiệm vụ cảnh giới tại một đơn vị đóng quân ở vùng trung du. Công việc của ông thường bắt đầu khi nhiều người đã nghỉ ngơi. Những ca trực đêm nối tiếp nhau. Có đêm sương xuống dày. Gió lùa qua những tán cây tạo nên âm thanh xào xạc kéo dài giữa bóng tối. Mỗi người làm nhiệm vụ cảnh giới đều mang theo đèn pin, sổ ghi chép và một chiếc còi nhỏ dùng trong trường hợp cần báo hiệu. Chiếc còi của ông Thành được giữ rất cẩn thận. Dây đeo đã cũ. Lớp kim loại bên ngoài cũng không còn sáng như trước. Một đêm cuối năm, trời trở lạnh. Ông Thành cùng anh Lê Quang Vinh, người đồng đội trực cùng ca, thay nhau quan sát khu vực quanh nơi đóng quân. Khoảng gần nửa đêm, một cơn gió mạnh làm cành cây khô gãy xuống gần khu vực cảnh giới. Âm thanh vang lên bất ngờ giữa màn đêm khiến cả hai lập tức tập trung quan sát. Sau khi kiểm tra kỹ, mọi thứ đều an toàn. Anh Vinh cười: — "Ở rừng lâu rồi mà vẫn giật mình." Ông Thành cũng cười: — "Cẩn thận vẫn hơn." Gần sáng. Sương phủ kín lối đi. Ông Thành chợt phát hiện chiếc còi của mình không còn bên dây đeo. Hai người tranh thủ tìm quanh khu vực. Một lúc sau, anh Vinh nhặt được chiếc còi nằm cạnh một gốc cây. — "Đây rồi." Ông Thành nhận lại. Bàn tay vô thức siết chặt chiếc còi nhỏ. Nhiều năm sau chiến tranh, ông vẫn giữ nó. Không phải vì giá trị vật chất. Mà vì mỗi lần nhìn thấy, ông lại nhớ về những đêm trực lạnh buốt giữa rừng, nhớ về người đồng đội năm ấy cùng mình đi qua những tháng năm không thể quên. Ông thường nói với con cháu: "Đi qua gian khó cùng nhau, con người sẽ nhớ nhau rất lâu."



