Bài viết

CHIẾC CÒI TREN CỔ ÁO

Một chiếc còi nhỏ đeo nơi cổ áo đã trở thành tín hiệu của sự sống giữa những ngày cứu thương dưới mưa bom.

Đắk Lắk09/05/2026Phạm Thị Hoàng Ngân (Trường Hà Huy Tập)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1968, vùng quê ven sông ở Quảng Bình ngày nào cũng rung chuyển bởi bom đạn.

Nguyễn Kim Anh lúc ấy mới 19 tuổi, là y tá dân quân của xã.

Cô luôn mang theo bên mình một túi thuốc nhỏ và chiếc còi nhôm bạc màu đeo trước ngực.

Chiếc còi ấy không dùng để tập hợp hay báo hiệu hành quân.

Nó là tín hiệu cứu thương.

Mỗi khi có người bị nạn sau các trận bom, Kim Anh sẽ thổi còi để dân quân và người dân biết nơi cần hỗ trợ.

Một chiều tháng bảy, máy bay bất ngờ đánh phá khu vực bến phà.

Khói bụi cuồn cuộn phủ kín cả mặt sông.

Ngay khi tiếng bom vừa ngớt, Kim Anh lập tức ôm túi cứu thương chạy ra hiện trường.

Khắp nơi là tiếng gọi nhau trong hỗn loạn.

Một đoạn đường bị sập, nhiều người bị thương nằm rải rác bên mép nước.

Giữa tiếng khóc và tiếng đất đá còn rơi lộp bộp, tiếng còi của Kim Anh vang lên liên tục.

“Tít! Tít! Tít!”

Âm thanh ấy không lớn.

Nhưng giữa khói bụi mịt mùng, nó giống như lời báo rằng vẫn còn người đang cố cứu lấy sự sống.

Dân quân từ các hầm trú chạy tới theo hướng tiếng còi.

Người khiêng cáng. Người băng bó. Người đào đất tìm người mắc kẹt.

Kim Anh gần như không nghỉ tay suốt nhiều giờ.

Đến tối muộn, khi người bị thương cuối cùng được đưa về trạm xá, cô mới nhận ra cổ họng mình khản đặc và đôi bàn tay đã bê bết bùn đất lẫn máu.

Một cụ già được cứu hôm ấy nắm tay cô xúc động:

“Nghe tiếng còi của con… tụi bác biết mình chưa bị bỏ lại.”

Nhiều năm sau hòa bình, chiếc còi nhỏ vẫn được bà Nguyễn Kim Anh giữ cẩn thận trong chiếc hộp gỗ cũ.

Nó đã xỉn màu theo thời gian, không còn vang như trước.

Nhưng với bà, đó là âm thanh không bao giờ quên của một thời tuổi trẻ.

Bởi giữa thời hoa lửa, có những tín hiệu rất giản dị…

Nhưng đủ để thắp lên hy vọng giữa những ngày đen tối nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn