Bài viết

Chiếc Còi Trên Đỉnh Đồi

Một chiếc còi nhôm nhỏ từng dùng để ra tín hiệu trong những tình huống khẩn cấp đã gắn với sự hy sinh của người tiểu đội trưởng. Hơn nửa thế kỷ sau, âm thanh của chiếc còi vẫn còn vang lên trong ký ức của người đồng đội.

Gia Lai26/06/2026Văn Viết Thương (Đoàn xã Chư Sê)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Nguyễn Văn Tính kể rằng vào đầu năm 1973, đơn vị của ông được giao nhiệm vụ trinh sát một khu vực đồi cao trước khi lực lượng chủ lực cơ động qua. Tiểu đội trưởng là anh Hoàng Đức Long, quê Nam Định. Anh là người dày dạn kinh nghiệm, luôn mang bên mình một chiếc còi nhôm nhỏ buộc bằng sợi dây dù đã bạc màu. Anh thường căn dặn: "Khi cần báo hiệu gấp thì tiếng còi nhanh hơn tiếng gọi. Nhưng chỉ được dùng khi thật cần thiết." Suốt nhiều tháng, chiếc còi ấy chỉ vang lên trong những buổi luyện tập hoặc khi tập hợp đơn vị. Một buổi sáng sớm, tổ trinh sát đang bám theo một đường mòn thì phát hiện dấu hiệu bất thường. Anh Long ra hiệu cho mọi người dừng lại kiểm tra. Đúng lúc đó, từ phía trước vang lên những tiếng nổ. Nhận thấy đồng đội phía sau chưa kịp rút khỏi khu vực nguy hiểm, anh Long lập tức đưa chiếc còi lên miệng thổi ba hồi ngắn theo tín hiệu đã quy ước. Âm thanh sắc gọn vang vọng giữa cánh rừng. Nhờ tín hiệu ấy, cả tổ nhanh chóng chuyển hướng sang sườn đồi bên trái và tránh được khu vực vừa xảy ra hỏa lực. Trong lúc kiểm tra để bảo đảm không còn ai mắc lại phía sau, anh Long bị thương nặng. Đồng đội đưa anh về trạm quân y nhưng anh không qua khỏi. Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, ông Tính trở lại nơi xảy ra sự việc. Giữa những chiếc lá khô, ông tìm thấy chiếc còi nhôm vẫn còn buộc nguyên sợi dây dù. Ông cầm chiếc còi rất lâu rồi cẩn thận bỏ vào túi áo. Sau ngày đất nước thống nhất, ông nhiều lần đến thăm gia đình anh Long. Khi biết ông vẫn giữ chiếc còi, người vợ của anh xúc động nói: "Anh cứ giữ lấy. Mỗi khi nhìn thấy nó, chúng tôi biết rằng anh Long vẫn còn sống trong ký ức của đồng đội." Từ đó đến nay, chiếc còi luôn theo ông trong các buổi họp mặt cựu chiến binh. Có một lần, tại buổi giao lưu với học sinh, một em nhỏ hỏi: "Ông có còn thổi được chiếc còi ấy không?" Ông mỉm cười, đưa chiếc còi lên môi rồi thổi thật khẽ. Âm thanh không còn vang như năm xưa vì chiếc còi đã cũ. Ông nhìn các em và nói: "Điều quan trọng không phải tiếng còi còn lớn hay nhỏ. Điều quan trọng là ngày ấy, nó đã kịp cất lên để cứu đồng đội." Cả hội trường lặng đi. Ông kể rằng mỗi lần nghe tiếng còi tàu hay tiếng còi báo động ở đâu đó, ông lại nhớ đến buổi sáng trên đỉnh đồi năm ấy. Trong ký ức của ông, đó không phải là âm thanh của chiến tranh, mà là âm thanh của trách nhiệm, của sự quả cảm và của tình đồng đội. Đến nay, chiếc còi nhôm nhỏ được ông Nguyễn Văn Tính đặt trong một hộp kính cùng dòng chữ viết tay: "Có những âm thanh chỉ vang lên trong khoảnh khắc, nhưng sẽ ở lại trong trái tim con người suốt cả cuộc đời." Đó là lời nhắc nhở mà ông luôn muốn gửi đến thế hệ trẻ: hòa bình hôm nay được xây dựng từ biết bao hành động bình dị nhưng đầy dũng cảm của những con người đã sống và cống hiến trong thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Chiếc Còi Trên Đỉnh Đồi | Câu chuyện thời hoa lửa