Chiếc cối xay ngô
Chiếc cối xay ngô
Chiếc cối xay ngô
Làng Phong Nham nằm sát triền núi, nơi chiến tranh chưa từng tha cho một ngày yên bình. Thằng Tí năm ấy mới mười ba tuổi, sống cùng bà ngoại trong căn nhà vách đất. Cả làng chỉ có một chiếc cối xay ngô cũ, do bố nó để lại trước khi theo bộ đội. Mỗi lần xay, cối kêu cọt kẹt nhưng tiếng kêu ấy đã nuôi sống hai bà cháu suốt những năm khốn khó.
Một hôm, du kích báo tin địch sắp càn. Cả làng phải sơ tán vào rừng. Bà bảo Tí: “Mang theo ít thức ăn là được, còn cối thì nặng lắm, để lại.” Nhưng thằng bé nhất quyết ôm cối chạy theo. Nó nói: “Bố để lại cho con. Bỏ thì con tiếc.” Thế là, chiều ấy, trong dòng người di tản, ai cũng thấy một thằng bé nhỏ xíu lưng gù xuống dưới sức nặng của chiếc cối xay.
Đêm đó, địch tràn vào làng đốt phá sạch. Sáng hôm sau, khi du kích phát hiện khói lửa, họ trở lại tìm xem có ai bị kẹt. Trong căn hầm đá nhỏ bên bờ suối, họ thấy Tí đang ngồi cạnh bà ngoại, cả hai đều an toàn. Bên cạnh, chiếc cối xay ngô vẫn được đặt ngay ngắn, không sứt một mảnh.
Sau chiến tranh, Tí lớn lên trở thành thợ mộc nổi tiếng, xây lại làng từ hoang tàn. Chiếc cối được ông giữ lại trong nhà văn hóa như một kỷ vật thời hoa lửa. Nó chứng minh rằng, có những thứ nhỏ bé nhưng chứa đựng cả một thời kiên cường.



