Bài viết

Chiếc Đài Bán Dẫn Trong Hầm Trú Quân

Một chiếc đài bán dẫn nhỏ đã mang đến những bản tin và giai điệu thân quen giữa chiến trường, trở thành nguồn động viên tinh thần quý giá cho cả đơn vị.

Gia Lai25/06/2026Đào Xuân Tính (Đoàn xã Chư Sê)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Phạm Văn Hưng kể rằng vào cuối năm 1971, đơn vị thông tin của ông đóng quân trong một khu rừng thuộc dãy Trường Sơn. Những ngày ấy, cuộc sống của người lính gắn liền với các tuyến dây liên lạc, những ca trực kéo dài và những đêm hành quân trong mưa rừng. Trong đơn vị có anh Vũ Đình Khôi, một chiến sĩ quê ở Hải Phòng. Trước khi nhập ngũ, anh được người anh trai tặng một chiếc đài bán dẫn nhỏ. Đó là tài sản quý giá nhất mà anh mang theo vào chiến trường. Chiếc đài đã cũ, lớp sơn bên ngoài bong tróc nhiều chỗ, nhưng vẫn hoạt động tốt. Mỗi khi hoàn thành nhiệm vụ và có thời gian nghỉ ngơi, anh Khôi lại mở đài để nghe tin tức hoặc những chương trình văn nghệ phát thanh. Những buổi tối yên tĩnh hiếm hoi, anh em trong đơn vị thường quây quần bên chiếc đài. Có người chăm chú nghe bản tin, có người lặng im khi những ca khúc quen thuộc vang lên giữa núi rừng. Ông Hưng nhớ nhất một đêm mưa kéo dài. Sau nhiều ngày làm việc liên tục, ai cũng mệt mỏi. Đúng lúc đó, từ chiếc đài vang lên chương trình đọc thư của thính giả gửi từ hậu phương. Những lời nhắn hỏi thăm, những câu chuyện về mùa lúa mới, về lớp học làng quê hay về những gia đình đang chờ đợi người thân trở về khiến nhiều chiến sĩ xúc động. Một đồng đội ngồi cạnh ông Hưng khẽ nói: — Nghe như đang ở nhà vậy. Câu nói ấy khiến mọi người im lặng hồi lâu. Có lần chiếc đài bất ngờ hỏng giữa mùa mưa. Anh Khôi và một vài chiến sĩ khéo tay đã dành nhiều buổi tối để sửa chữa. Khi chiếc đài phát ra âm thanh trở lại, cả đơn vị vui như vừa nhận được một món quà lớn. Đối với họ, chiếc đài không chỉ là phương tiện nghe tin tức mà còn là cầu nối với cuộc sống nơi hậu phương. Sau ngày đất nước thống nhất, mỗi người trở về một miền quê. Trong một lần họp mặt đồng đội vào nhiều năm sau, anh Khôi mang theo chiếc đài năm ấy. Dù không còn sử dụng được nữa, anh vẫn cẩn thận giữ gìn như một kỷ vật. Nhìn chiếc đài đã ngả màu theo thời gian, mọi người lại nhớ đến những đêm ngồi bên nhau trong căn hầm nhỏ giữa rừng sâu. Ông Phạm Văn Hưng thường kể rằng chiến tranh không chỉ được ghi nhớ bằng những trận đánh hay những cuộc hành quân gian khổ. Trong ký ức của người lính còn có những khoảnh khắc rất đỗi bình dị, như tiếng phát thanh vang lên từ một chiếc đài nhỏ. Đối với ông, chiếc đài bán dẫn trong hầm trú quân là biểu tượng của niềm tin, sự lạc quan và nỗi nhớ quê hương – những điều đã tiếp thêm sức mạnh cho những người lính vượt qua những năm tháng thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn