Chiếc Đài Bán Dẫn Trong Lán Nhỏ
Giữa những năm tháng chiến tranh nhiều thiếu thốn, một chiếc đài bán dẫn nhỏ đã mang theo tin tức, âm nhạc và niềm động viên tinh thần đến những người lính nơi tuyến xa.
Năm 1972, ông Nguyễn Thành Luân khi ấy 24 tuổi, công tác trong một đơn vị hậu cần đóng quân ở vùng rừng núi. Những ngày ấy, cuộc sống nơi đơn vị giản dị và thiếu thốn. Ban ngày làm nhiệm vụ. Đêm xuống, mọi người quây quần bên nhau trò chuyện để vơi đi nỗi nhớ nhà. Trong tổ của ông Luân có anh Vũ Đức Long, quê Hải Dương. Anh Long có một món đồ rất quý. Đó là chiếc đài bán dẫn nhỏ bằng bàn tay. Chiếc đài đã cũ. Lớp sơn bên ngoài bong nhiều chỗ. Nhưng anh giữ gìn cẩn thận. Buổi tối nào có tín hiệu tốt, cả tổ lại ngồi nghe tin tức. Có hôm nghe được một bài hát quen thuộc. Mọi người lặng đi. Ai cũng nhớ quê nhà. Nhớ những bữa cơm gia đình. Nhớ tiếng nói của người thân. Một đêm cuối mùa mưa. Trời nổi gió lớn. Mưa rơi rất nặng hạt. Điện pin trong đài yếu dần. Âm thanh lúc được lúc mất. Anh Long tháo pin ra lau lại cẩn thận. Mọi người ngồi chờ. Một lát sau. Tiếng phát thanh lại vang lên. Không ai nói gì. Chỉ ngồi nghe. Giữa núi rừng tối mịt. Âm thanh nhỏ ấy khiến khoảng cách với quê hương dường như gần hơn. Ông Luân nhớ mãi hình ảnh người đồng đội ngồi cạnh chiếc đài cũ dưới ánh đèn dầu leo lét. Nhiều năm sau chiến tranh kết thúc. Trong buổi gặp mặt đồng đội cũ. Anh Long mang theo chiếc đài năm nào. Nó đã không còn hoạt động. Nhưng anh vẫn giữ. Ông Luân hỏi: — "Sao anh không bỏ đi?" Anh Long vuốt nhẹ mặt đài. Khẽ cười: — "Vì có những âm thanh cả đời mình không muốn quên." Ngoài sân, chiều dần buông. Những năm tháng thời hoa lửa đã lùi xa. Nhưng với những người từng đi qua quãng thời gian ấy, đôi khi chỉ một chiếc đài cũ cũng đủ giữ lại cả một khoảng trời thanh xuân và tình đồng đội không bao giờ phai nhạt.



