Chiếc đài bán dẫn trong lán nhỏ (1)
Giữa những năm tháng chiến tranh nhiều gian khó, một chiếc đài bán dẫn cũ đã mang đến những phút giây đặc biệt, giúp những người lính cảm thấy gần hơn với hậu phương.Năm 1973, ông Đào Văn Hưng công tác tại bộ phận hậu cần của một đơn vị đóng quân ở vùng đồi núi.
Năm 1973, ông Đào Văn Hưng công tác tại bộ phận hậu cần của một đơn vị đóng quân ở vùng đồi núi. Những ngày ở đơn vị thường rất bận rộn. Công việc nối tiếp công việc. Người lính khi ấy ít có thời gian nghỉ ngơi. Trong lán của đơn vị có một chiếc đài bán dẫn nhỏ. Đó là tài sản chung. Chiếc đài đã cũ. Âm thanh đôi lúc rè. Có khi phải chỉnh đi chỉnh lại rất lâu mới bắt được tín hiệu. Nhưng mỗi lần nghe được tin tức hay một chương trình phát thanh quen thuộc, ai cũng thấy vui. Một buổi tối trời mưa lớn. Mọi người vừa ăn cơm xong thì anh Phạm Văn Tùng, người phụ trách giữ chiếc đài, cẩn thận lấy nó ra. — "Hôm nay thử bắt sóng xem." Mấy người lính ngồi quây lại. Tiếng rè rè vang lên. Rồi một giọng nói phát thanh quen thuộc xuất hiện. Không ai nói gì. Mọi người lặng im nghe. Ngoài trời mưa vẫn rơi đều. Trong căn lán nhỏ giữa núi rừng, những âm thanh từ xa vọng đến khiến ai cũng thấy như khoảng cách với quê nhà ngắn lại. Hôm ấy, chiếc đài đột nhiên mất tín hiệu giữa chừng. Anh Tùng cùng ông Hưng loay hoay sửa mãi. Cuối cùng chiếc đài lại hoạt động. Cả lán bật cười. Một người nói vui: — "Đài cũng nhớ nhà nên nghỉ chút thôi." Nhiều năm sau chiến tranh, chiếc đài cũ không còn nữa. Nhưng ông Hưng vẫn nhớ rất rõ những buổi tối ngồi cạnh đồng đội trong căn lán nhỏ năm nào. Ông thường kể với con cháu: "Có những điều bình thường hôm nay từng là niềm vui rất lớn của một thời đã qua."



