Cựu chiến binh

Chiếc đài nhỏ nơi biên cương

Nghệ An15/08/2026Xã Hùng Châu (Đoàn xã Hùng Châu)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở một chốt biên phòng trên tuyến Quảng Ninh năm 1979, đơn vị ông có một chiếc đài bán dẫn nhỏ. Chiếc đài cũ, phần vỏ bị xước, âm thanh lúc rõ lúc rè nhưng được mọi người quý lắm.

Ban ngày, chiếc đài được cất cẩn thận. Đến tối, khi công việc tạm ổn, anh em mới mở để nghe tin tức từ hậu phương. Pin rất hiếm nên mỗi lần chỉ dám nghe một lát.

Người giữ đài là anh Vinh. Trước khi mở, anh thường nói:

– Hôm nay mỗi người được nghe mười phút thôi nhé, phải để dành pin.

Có người thích nghe bản tin, có người mong nghe chương trình văn nghệ. Nhưng điều làm anh em xúc động nhất là những tin kể về nhân dân cả nước hướng về biên giới. Nơi này gửi áo ấm, nơi kia gửi lương thực; thanh niên viết đơn tình nguyện; học sinh viết thư thăm hỏi các chú bộ đội.

Một tối, người phụ trách quân bưu mang đến một túi thư. Trong đó có nhiều bức thư của học sinh. Chữ viết còn vụng về, có chỗ sai chính tả, nhưng bức nào cũng đầy tình cảm.

Anh Vinh chọn một lá thư rồi đọc:

“Các chú bộ đội kính mến! Chúng cháu chưa được đến biên giới nhưng ngày nào cũng xem bản đồ để biết các chú đang ở đâu. Chúng cháu hứa chăm ngoan và học thật tốt. Mong các chú giữ gìn sức khỏe.”

Không ai nói gì. Một người lính trẻ ngồi ở góc lán khẽ quay mặt đi. Có lẽ anh nhớ các em ở quê.

Ông hỏi anh Vinh:

– Cậu nghĩ chúng ta nên trả lời các cháu thế nào?

Anh Vinh đáp:

– Cứ nói thật. Nói rằng chúng ta rất vui khi nhận được thư và mong các cháu biết quý hòa bình.

Tối đó, cả tổ cùng viết một bức thư chung. Người viết chữ đẹp nhất cầm bút, những người khác góp ý. Lá thư kể rằng nơi biên giới trời rất lạnh nhưng anh em luôn đùm bọc nhau; bà con địa phương dù khó khăn vẫn giúp đỡ bộ đội; mọi người đều mong các cháu được học tập trong bình yên.

Cuối thư, đơn vị viết:

“Các cháu hãy yêu Tổ quốc bằng những việc phù hợp với tuổi của mình: chăm học, kính trọng ông bà, cha mẹ, đoàn kết với bạn bè và giữ gìn trường lớp.”

Sau đó, lá thư được gửi về trường học. Vài tháng sau, đơn vị nhận được một bưu kiện nhỏ. Bên trong là những bức tranh do học sinh vẽ: lá cờ, cột mốc biên giới, ngôi trường và các chú bộ đội nắm tay thiếu nhi.

Anh Vinh lấy những bức tranh dán lên vách lán. Căn lán đơn sơ bỗng trở nên ấm áp, giống như một góc lớp học.

Nhiều năm sau, chiếc đài nhỏ đã hỏng nhưng ông vẫn nhớ âm thanh rè rè của nó. Bởi qua chiếc đài ấy, người lính hiểu rằng mình không hề đơn độc. Phía sau họ là tình cảm và niềm tin của đồng bào cả nước.

Các cháu ạ, một lời động viên chân thành có thể đi rất xa. Có khi chỉ một lá thư nhỏ cũng đủ tiếp thêm nghị lực cho những người đang làm nhiệm vụ nơi khó khăn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn