Chiếc Đài Radio Trong Hầm Trú Ẩn
Cựu chiến binh Nguyễn Văn Sỹ, sinh ngày 24 tháng 12 năm 1948, quê quán xã Đông Hoàng, huyện Đông Hưng, tỉnh Thái Bình, từng là chiến sĩ thông tin tham gia cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước tại chiến trường miền Trung.
Ông Sỹ sinh ra trong một gia đình thuần nông nghèo có sáu anh chị em. Tuổi thơ của ông gắn liền với những cánh đồng lúa và những ngày cùng cha mẹ chống chọi với thiên tai, mất mùa. Khi lớn lên, chứng kiến đất nước bị chiến tranh tàn phá, ông quyết tâm lên đường nhập ngũ năm 1967 khi vừa tròn mười chín tuổi.
Sau thời gian huấn luyện, ông được phân công vào lực lượng thông tin liên lạc. Công việc của ông là đảm bảo việc truyền tin giữa các đơn vị chiến đấu luôn thông suốt trong mọi hoàn cảnh.
Ông kể rằng chiến trường miền Trung những năm ấy vô cùng khốc liệt. Ban ngày máy bay Mỹ đánh phá dữ dội, ban đêm bộ đội lại tranh thủ hành quân và củng cố trận địa. Những người lính thông tin thường phải băng rừng, lội suối để nối lại đường dây bị bom đạn cắt đứt.
Trong căn hầm trú ẩn của đơn vị có một chiếc radio nhỏ chạy bằng pin. Mỗi tối hiếm hoi yên tiếng bom, các chiến sĩ lại quây quần nghe tin chiến thắng từ Đài Tiếng nói Việt Nam. Tiếng phát thanh từ quê nhà trở thành nguồn động viên lớn lao với những người lính nơi chiến trường.
Một đêm cuối năm 1972, đơn vị của ông đang đóng quân gần Quảng Trị thì địch bất ngờ ném bom dữ dội. Đất đá rung chuyển, nhiều đoạn giao thông hào bị sập.
Trong lúc mọi người di chuyển xuống hầm trú ẩn, ông Sỹ phát hiện một chiến sĩ trẻ bị thương và mắc kẹt dưới đoạn hầm đổ sập. Không quản hiểm nguy, ông cùng đồng đội lao vào đào bới cứu người giữa tiếng bom vẫn nổ liên hồi.
Ông xúc động kể lại:
“Lúc đó khói bụi mù mịt, ai cũng khó thở nhưng không ai chịu lùi lại. Chúng tôi chỉ mong cứu được đồng đội.”
Sau gần một giờ cứu hộ, người chiến sĩ trẻ được đưa ra ngoài an toàn. Nhưng chiếc radio nhỏ trong hầm đã bị đất đá đè vỡ nát.
Đêm hôm ấy, dù không còn nghe được bản tin quen thuộc, cả đơn vị vẫn ngồi sát bên nhau trong căn hầm tối và khe khẽ hát những bài ca cách mạng để động viên tinh thần.
Ông Sỹ nói rằng điều giúp những người lính vượt qua bom đạn không chỉ là lòng dũng cảm mà còn là niềm tin mãnh liệt vào ngày đất nước thống nhất.
Năm 1975, khi miền Nam hoàn toàn giải phóng, ông Nguyễn Văn Sỹ trở về quê hương Thái Bình với nhiều kỷ niệm không thể nào quên của tuổi trẻ thời chiến.
Đến nay, mỗi lần nghe tiếng radio phát bản tin buổi tối, ông lại nhớ về căn hầm năm xưa cùng những người đồng đội đã chiến đấu bên mình.
Ông thường nhắn nhủ thế hệ trẻ:
“Các cháu sinh ra trong hòa bình phải biết trân trọng cuộc sống hôm nay. Đừng quên rằng có biết bao người đã hy sinh tuổi trẻ để đất nước được độc lập, tự do.”



