Chiếc Đàn Môi Giữa Đại Ngàn
Mùa khô năm 1966, giữa núi rừng Tây Nguyên, một đơn vị bộ đội và lực lượng du kích địa phương cùng đóng quân để bảo vệ tuyến hành lang chiến lược. Ban ngày, mọi người luyện tập và làm nhiệm vụ. Đêm xuống, khi lửa trại bập bùng giữa khoảng rừng, tiếng côn trùng hòa cùng tiếng gió tạo nên một không gian tĩnh lặng.
Trong đơn vị có chiến sĩ Y Rin, hai mươi ba tuổi, người Ba Na.
Bên mình anh.
Luôn có một chiếc đàn môi bằng đồng nhỏ.
Đó là món quà bà ngoại trao.
Trước ngày anh lên đường.
Bà dặn:
"Khi."
"Nhớ."
"Buôn làng."
"Hãy."
"Để."
"Tiếng đàn."
"Thay lời."
Y Rin rất ít nói.
Nhưng mỗi khi đêm xuống.
Anh lại lấy chiếc đàn môi ra.
Những âm thanh ngân nga.
Vang vọng giữa đại ngàn.
Có lúc vui.
Có lúc trầm lắng.
Như tiếng suối.
Như tiếng gió.
Một chiến sĩ quê miền xuôi ngồi lắng nghe.
Khẽ hỏi:
"Anh."
"Đang."
"Chơi."
"Bài gì?"
Y Rin mỉm cười.
"Không."
"Có tên."
"Chỉ là."
"Nỗi nhớ."
"Quê."
"Tôi."
Ít lâu sau.
Một nhóm đồng bào trong bản mang gùi lương thực đến tiếp tế.
Nghe tiếng đàn.
Một cụ già xúc động.
Nói bằng tiếng Ba Na.
"Tiếng đàn."
"Làm."
"Buôn làng."
"Gần lại."
Đêm ấy.
Bên bếp lửa.
Người miền xuôi.
Người miền ngược.
Cùng ngồi hát.
Cùng chia nhau từng bát cơm.
Trong buổi sinh hoạt truyền thống, chính trị viên kể về Anh hùng Núp, người đã lãnh đạo đồng bào Tây Nguyên đoàn kết bảo vệ buôn làng và góp phần vào cuộc kháng chiến.
Ông nói:
"Đoàn kết."
"Không cần."
"Giống nhau."
"Mà cần."
"Biết."
"Hiểu."
"Và."
"Trân trọng."
"Nhau."
Y Rin nhẹ nhàng cất chiếc đàn môi.
Anh hiểu rằng.
Âm nhạc.
Có thể vượt qua mọi khác biệt.
Sau ngày đất nước thống nhất, Y Rin trở về buôn làng.
Ông dạy thanh niên cách làm đàn môi.
Cách gìn giữ những làn điệu truyền thống.
Một em nhỏ hỏi:
"Ông ơi."
"Sao."
"Ông."
"Chưa bao giờ."
"Bán."
"Chiếc đàn."
"Này?"
Y Rin mỉm cười.
Đưa chiếc đàn lên môi.
Một giai điệu quen thuộc lại ngân lên giữa núi rừng.
"Vì."
"Nó."
"Không chỉ."
"Là."
"Nhạc cụ."
"Mà là."
"Tiếng nói."
"Của quê."
"Hương."
Lũ trẻ ngồi im lặng lắng nghe.
Xa xa, khói bếp chiều bay lên từ những mái nhà sàn.
Y Rin nhìn buôn làng đang yên bình dưới ánh hoàng hôn.
Ông hiểu rằng, trong thời hoa lửa, mỗi vùng đất đều mang theo một âm thanh riêng của quê hương. Tiếng đàn môi mộc mạc không chỉ xoa dịu nỗi nhớ nhà, mà còn gắn kết những con người từ nhiều miền đất nước, cùng chung một khát vọng về độc lập, tự do và hòa bình.



