Chiếc đèn dầu của má Tư
Má Tư năm nay đã 94 tuổi. Căn nhà nhỏ của má có một chiếc đèn dầu đặt trang trọng ngay bàn giữa. Đó không phải vật quý giá gì, nhưng là kỷ vật của những đêm má giấu cán bộ trong căn hầm bí mật dưới gầm giường. Những năm 1966–1969, làng má là điểm trung chuyển tài liệu. Mỗi lần cán bộ về, má phải đi ba vòng quanh sân xem có dấu chân lạ, rồi mới thắp ngọn đèn dầu thật nhỏ. Dưới ánh sáng hắt vàng mờ ảo ấy, cán bộ viết báo cáo, má giã gạo, còn hai đứa con nhỏ thì nằm ngoan như mèo. Một đêm, địch b
Má Tư năm nay đã 94 tuổi. Căn nhà nhỏ của má có một chiếc đèn dầu đặt trang trọng ngay bàn giữa. Đó không phải vật quý giá gì, nhưng là kỷ vật của những đêm má giấu cán bộ trong căn hầm bí mật dưới gầm giường.
Những năm 1966–1969, làng má là điểm trung chuyển tài liệu. Mỗi lần cán bộ về, má phải đi ba vòng quanh sân xem có dấu chân lạ, rồi mới thắp ngọn đèn dầu thật nhỏ. Dưới ánh sáng hắt vàng mờ ảo ấy, cán bộ viết báo cáo, má giã gạo, còn hai đứa con nhỏ thì nằm ngoan như mèo.
Một đêm, địch bất ngờ ập tới. Má vội thổi tắt đèn, đẩy nắp hầm xuống. Bọn lính lục soát cả nhà, lấy đi mấy bao gạo, đánh má ngã xuống sân. Nhưng chúng không tìm ra hầm. Khi an toàn, má bật đèn lên lại. Ngọn lửa run run chiếu gương mặt của hai cán bộ đang ướt nước mắt.
“Đèn nhỏ mà giữ được niềm tin lớn,” má Tư cười hiền. Bây giờ chiếc đèn ấy không còn dùng nữa, nhưng má vẫn lau kỹ mỗi ngày như lau đi bụi bặm của thời gian.


