Chiếc đèn dầu nơi trạm nghỉ
từng tham gia chở hàng tiếp tế trên các tuyến đường chiến trường. Câu chuyện nói về sự giúp đỡ âm thầm giữa những con người đi qua năm tháng thời hoa lửa.
Năm 1971, đơn vị vận tải nơi ông Phan Quốc Minh công tác đóng quân gần một tuyến đường rừng. Đêm ấy. Mưa kéo dài. Một tổ vận chuyển vừa trở về sau hành trình dài. Quần áo ai cũng lấm đầy bùn đất. Trạm nghỉ nhỏ nằm bên triền đồi chỉ có một chiếc đèn dầu đặt giữa căn lán. Ánh sáng yếu. Nhưng đủ để mọi người nhìn thấy nhau. Ông Minh ngồi lau đôi dép đã mòn quai. Bên cạnh. Một chiến sĩ trẻ lấy từ ba lô ra cây bút chì ngắn. Rồi lại cất vào. Ông Minh hỏi: — “Sao vậy?” — “Em định viết thư về nhà.” — “Viết đi.” — “Đèn tối quá. Với lại… em chẳng biết viết gì.” Ông Minh nhìn chiếc đèn dầu. Lặng im một lúc. Rồi kéo chiếc đèn lại gần hơn. — “Thì viết mình vẫn ổn.” Người lính trẻ bật cười. — “Ai cũng viết vậy hả anh?” — “Ừ. Vì ở nhà người ta chỉ mong điều đó.” Một lúc sau. Tiếng bút chì sột soạt vang lên trong căn lán nhỏ. Ngoài trời. Mưa vẫn rơi. Không ai nói nhiều. Chỉ có ánh đèn dầu chao nhẹ theo gió. Nhiều năm sau hòa bình. Người chiến sĩ trẻ năm ấy gặp lại ông Minh. Anh nói: — “Em không còn nhớ lá thư đã viết gì.” — “Nhưng em vẫn nhớ chiếc đèn dầu hôm ấy.” Giữa thời hoa lửa. Có những ánh sáng rất nhỏ. Nhưng đủ giúp người ta đi qua những ngày tháng dài nhất.



