CHIẾC ĐÈN DẦU TRONG ĐÊM
Nguyễn Thị Yến Nhi
Trong căn nhà nhỏ có một chiếc đèn dầu mà người mẹ luôn giữ gìn.
Ngày con trai lên đường, bà nói:
“Bao giờ con về, mẹ sẽ thắp đèn đợi.”
Người con cười:
“Con sẽ về sớm.”
Nhưng thời gian trôi qua.
Chiếc đèn vẫn được đặt bên cửa sổ.
Mỗi tối, người mẹ vẫn thắp.
Hàng xóm hỏi:
“Chị thắp làm gì?”
Bà đáp:
“Cho sáng nhà.”
Nhưng ai cũng hiểu bà đang chờ.
Một ngày, tin báo về.
Người con không thể trở về.
Người mẹ vẫn giữ chiếc đèn.
Những năm sau đó, bà không còn thắp mỗi tối nữa.
Nhưng đến những dịp đặc biệt, bà lại lau sạch chiếc đèn rồi đặt lên bàn.
Một người cháu hỏi:
“Đèn này có từ bao giờ?”
Bà kể câu chuyện.
Đứa trẻ nhìn ngọn đèn thật lâu.
Nó không thể hình dung được những năm tháng ấy.
Nhưng nó hiểu vì sao bà giữ chiếc đèn.
Nó là lời hẹn giữa một người mẹ và người con.
Một lời hẹn không thành.
Nhiều năm sau, khi người mẹ qua đời, chiếc đèn được đặt lại trong tủ gia đình.
Mỗi khi có người hỏi, con cháu lại kể.
Chiếc đèn không còn cháy.
Nhưng câu chuyện về ánh sáng mà nó từng mang lại vẫn còn.
Có lẽ, ký ức cũng giống như một ngọn đèn.
Nếu còn người nhớ, nó vẫn chưa tắt.



