Chiếc Đèn Dầu Trong Đêm Sơ Tán
Câu chuyện kể lại ký ức của một học sinh phải rời thành phố đi sơ tán về vùng quê trong thời chiến. Trong những đêm học bài dưới ánh đèn dầu giữa tiếng máy bay và còi báo động, tinh thần ham học của các em đã trở thành ký ức sâu sắc của một thời hoa lửa.
Tôi là Đặng Thị Thu, khi chiến tranh diễn ra ác liệt, tôi mới mười hai tuổi và đang học lớp sáu. Lúc đó, trường của chúng tôi được lệnh cho học sinh sơ tán về một vùng quê để tránh bom đạn.
Chúng tôi sống trong những ngôi nhà tranh của người dân trong làng. Ban ngày đi học trong những lớp học dựng tạm bằng tre và lá, còn ban đêm thì học bài dưới ánh đèn dầu nhỏ.
Một buổi tối, khi chúng tôi đang ngồi học thì tiếng còi báo động vang lên. Mọi người vội vàng cất sách vở và chạy xuống hầm trú ẩn gần lớp học.
Trong hầm tối, cô giáo vẫn nhẹ nhàng nhắc chúng tôi giữ trật tự. Khi tiếng máy bay bay qua và mọi thứ tạm yên, chúng tôi lại trở lên lớp.
Cô giáo thắp lại chiếc đèn dầu nhỏ, đặt giữa bàn để cả nhóm học sinh có thể nhìn thấy trang vở.
Ánh đèn yếu ớt nhưng đủ để chúng tôi tiếp tục học bài. Ngoài trời, gió thổi qua những hàng tre tạo nên âm thanh xào xạc.
Có bạn vừa học vừa thì thầm rằng sau này muốn trở thành bác sĩ để giúp mọi người, có bạn muốn làm thầy giáo. Dù chiến tranh còn khó khăn, ai cũng cố gắng học thật tốt.
Nhiều năm đã trôi qua kể từ những ngày tháng sơ tán ấy. Chiến tranh đã lùi xa, trường lớp giờ khang trang và đầy đủ ánh điện.
Nhưng mỗi khi nhìn thấy một chiếc đèn dầu, tôi lại nhớ đến những đêm học bài năm xưa — khi chúng tôi vẫn kiên trì học tập giữa thời hoa lửa, với hy vọng về một tương lai hòa bình và tươi sáng hơn


