Bài viết

Chiếc Đèn Pin Buộc Dây Cao Su

Một chiếc đèn pin cũ được buộc lại bằng dây cao su đã theo người lính đi qua những đêm hành quân gian khó, trở thành kỷ vật của tình đồng đội và ký ức thời hoa lửa.

Gia Lai21/05/2026Cao Đào Minh Tâm (Đoàn xã Chư Sê)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1972, ông Trần Văn Phúc khi ấy 21 tuổi, làm nhiệm vụ vận tải trên tuyến đường rừng. Đơn vị của ông thường di chuyển vào ban đêm. Ban ngày nghỉ tạm trong những khu vực kín đáo. Đêm xuống. Những con đường đất đỏ hiện ra lờ mờ dưới ánh trăng. Có hôm trời tối đến mức chỉ nhìn thấy người đi phía trước vài bước chân. Trong tổ của ông Phúc có anh Lâm Văn Thịnh, quê Nghệ An. Anh Thịnh lớn hơn ông ba tuổi. Lái xe giỏi. Tính điềm tĩnh. Anh có một chiếc đèn pin đã dùng nhiều năm. Phần nắp pin bị nứt. Phải dùng dây cao su buộc chặt lại. Đồng đội nhiều lần bảo đổi cái mới. Anh chỉ cười: — "Còn sáng là còn dùng." Một đêm cuối mùa mưa. Đơn vị nhận nhiệm vụ chuyển hàng gấp. Đường rừng lầy lội. Đi được gần nửa quãng đường. Trời bất ngờ đổ mưa lớn. Ông Phúc cùng vài người xuống xe kiểm tra đoạn đường phía trước. Đất nhão. Khó đi. Chiếc đèn pin cũ của anh Thịnh được bật lên. Ánh sáng không mạnh. Nhưng đủ soi từng bước chân. Đi được một đoạn. Ông Phúc trượt chân. Suýt ngã xuống mép taluy. Anh Thịnh lập tức kéo lại. Chiếc đèn pin trên tay rơi xuống đất. Ánh sáng chập chờn rồi tắt hẳn. Mọi người loay hoay tìm. Một lúc sau. Anh Thịnh nhặt được. Lau sạch bùn đất. Vỗ nhẹ mấy cái. Chiếc đèn lại sáng. Anh cười: — "Nó còn khỏe hơn mình." Chuyến hàng hôm ấy đến nơi an toàn. Chiếc đèn pin cũ tiếp tục đồng hành thêm nhiều tháng sau đó. Nhiều năm sau chiến tranh kết thúc. Ông Phúc ghé thăm người đồng đội cũ. Anh Thịnh lấy từ ngăn tủ ra chiếc đèn pin năm nào. Dây cao su đã thay mới. Lớp sơn bên ngoài bạc gần hết. Nhưng anh vẫn giữ. Ông Phúc hỏi: — "Giữ làm gì nữa anh?" Anh Thịnh nhìn chiếc đèn. Chậm rãi nói: — "Để nhớ có những đoạn đường tối nhất, mình đã đi qua cùng nhau." Ngoài sân. Ánh nắng cuối chiều trải dài. Những năm tháng thời hoa lửa đã lùi xa. Nhưng với những người từng sống trong quãng thời gian ấy, đôi khi chỉ một ánh đèn nhỏ cũng đủ soi sáng cả một miền ký ức không bao giờ quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn