Bài viết

Chiếc Đèn Pin Che Bằng Lon Sữa

rong 81 ngày đêm ở Thành cổ Quảng Trị, một chiếc đèn pin tự chế đã giúp người lính thông tin duy trì liên lạc trong bóng tối giữa mưa bom đạn.

Đắk Lắk29/04/2026Đoàn phường Cư Bao (Đoàn phường Cư Bao)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa hè năm 1972, Thành cổ Quảng Trị gần như chìm trong bóng tối mỗi khi pháo sáng tắt. Dưới lòng đất, trong những giao thông hào chật hẹp, các chiến sĩ phải làm việc trong điều kiện thiếu thốn đủ bề. Ông Phạm Văn Lực là chiến sĩ thông tin, thường xuyên phải ghi chép, dò bản đồ và truyền tin trong đêm. Đèn pin thông thường rất dễ lộ ánh sáng, nên đơn vị phải tự chế cách che sáng. Ông Lực có một chiếc đèn pin nhỏ, bên ngoài được bọc bằng vỏ lon sữa bò đục lỗ. Ánh sáng lọt ra chỉ còn một vệt mỏng, vừa đủ để nhìn bản đồ hoặc ghi vài dòng chữ. Một đêm, đơn vị cần chuyển gấp thông tin về vị trí địch. Trời tối đen, mưa nặng hạt, tiếng pháo vẫn nổ rải rác. Ông Lực cúi sát xuống tấm bản đồ, bật chiếc đèn pin tự chế. Ánh sáng yếu ớt hắt lên khuôn mặt lấm bùn của ông và người bên cạnh. Người đồng đội nói nhỏ: “Nhìn vậy có đủ không?” Ông đáp: “Đủ để không lộ mình.” Ánh sáng chỉ đủ soi vài dòng chữ, nhưng trong khoảnh khắc đó, cả đơn vị đã kịp xác định hướng di chuyển an toàn hơn. Có lần pháo sáng bùng lên bất ngờ, ông lập tức dùng tay che kín lớp lon sữa, tắt ánh sáng chỉ trong tích tắc. Mọi người nín thở chờ đợi cho đến khi pháo sáng tắt hẳn. Sau trận đánh, chiếc đèn pin vẫn còn nguyên vẹn. Vỏ lon sữa thì móp méo thêm nhiều chỗ, nhưng ánh sáng yếu ớt ấy vẫn tiếp tục đồng hành cùng ông qua nhiều đêm chiến đấu. Nhiều năm sau, ông Lực vẫn giữ lại chiếc đèn pin cũ như một kỷ vật. Ông nói: “Ánh sáng nhỏ thôi, nhưng trong chiến hào, nó đủ dẫn đường.” Chiếc đèn pin che bằng lon sữa năm ấy là biểu tượng của sự sáng tạo, kiên cường và tinh thần vượt khó của người lính Thành cổ Quảng Trị trong những năm tháng thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn