CHIẾC ĐÈN PIN DƯỚI LÒNG ĐỊA ĐẠO CỦ CHI
CHIẾC ĐÈN PIN DƯỚI LÒNG ĐỊA ĐẠO CỦ CHI
Nhân chứng kể lại: Cô Nguyễn Thị Mai (Cựu giao liên biệt động, mật danh 07, Gia Định)
"Trong lòng đất Củ Chi những năm 1969 - 1970, cuộc sống của những người chiến sĩ bám trụ diễn ra trong bóng tối ngột ngạt và sự thiếu thốn dưỡng khí tột cùng. Địch liên tục tổ chức các cuộc càn quét mang tên 'Tìm và diệt', dùng xe ủi san phẳng bờ tre, dùng trực thăng đổ quân lùng sục khắp các ngõ ngách nổi trên mặt đất.
Dưới lòng địa đạo sâu ba tầng, vật báu của tổ giao liên chúng tôi là một chiếc đèn pin mắt ếch cũ sờn vỏ, ống kính bám đầy bùn đất. Chiếc đèn ấy do một đồng chí thu được từ đồn địch, dùng để dẫn đường cho các cán bộ lãnh đạo đi họp mật giữa các phân khu vào ban đêm. Vì pin khan hiếm, chúng tôi chỉ dám bật đèn lên vài giây để định hướng các ngõ rẽ, rồi lại lập tức tắt đi để tiết kiệm.
Có lần, một toán lính 'Chuột cống' (biệt kích chuyên đánh địa đạo của Mỹ) phát hiện ra một lỗ thông hơi và thả lựu đạn cay xuống đoạn hầm của chúng tôi. Khói độc tràn vào, không gian tối đen như mực, mắt mũi ai cũng cay xè, nghẹt thở. Trong cơn nguy kịch, tôi mò mẫm bật chiếc đèn pin, dùng ánh sáng yếu ớt của nó để dẫn bốn đồng chí thương binh nặng lách qua một lối ngách hẹp, bò sang khu vực hầm lánh nạn an toàn.
Chiếc đèn pin mắt ếch nhỏ bé ấy, dưới lòng đất tối tăm của thời hoa lửa, không chỉ là vật phát sáng. Nó là chiếc phao cứu sinh, là biểu tượng của niềm tin hướng về ánh sáng tự do của những con người quyết bám trụ lòng đất quê hương."



