Chiếc Đèn Pin Giữa Mùa Mưa
Trong những ngày mưa rừng kéo dài của thời chiến, một chiếc đèn pin cũ và hành động dũng cảm của người đồng đội đã trở thành ký ức theo người lính suốt cả cuộc đời.
Năm 1968, Lưu Văn Hải hai mươi ba tuổi, là chiến sĩ vận tải làm nhiệm vụ đưa hàng tiếp tế qua những tuyến đường rừng hiểm trở. Công việc của đơn vị anh chủ yếu diễn ra ban đêm để tránh sự phát hiện. Mùa mưa năm ấy kéo dài bất thường. Đường rừng lầy lội. Có đoạn xe phải đi hàng giờ chỉ được vài cây số. Trong tổ vận tải của Hải có Nguyễn Đức Tùng, người nhỏ con nhưng rất nhanh nhẹn. Tùng hay kể chuyện quê nhà mỗi lần nghỉ chân. — Hòa bình rồi, tôi về mở tiệm sửa xe. — Còn tôi về làm ruộng. Hai người thường nói với nhau như vậy. Một đêm gần sáng, đoàn vận tải của họ đi qua đoạn đường ven suối thì trời bất ngờ đổ mưa lớn. Đất nhão ra. Một chiếc xe phía trước bị sa lầy. Cả tổ lập tức xuống đẩy xe. Giữa lúc mọi người đang loay hoay, Hải trượt chân ngã xuống một đoạn taluy thấp cạnh bờ suối. Đầu đập mạnh. Chân đau buốt. Anh cố gọi. Nhưng tiếng mưa quá lớn. Mọi thứ tối đen. Một lúc sau, từ phía trên vang xuống tiếng gọi: — Hải! Hải đâu rồi? Là Tùng. Ánh đèn pin nhỏ liên tục quét qua màn mưa dày đặc. — Tôi đây! Ít phút sau, Tùng lần xuống. — Đứng lên được không? — Chắc trẹo chân rồi. Không suy nghĩ nhiều, Tùng quàng tay Hải qua vai. Quãng đường từ chỗ ngã lên mặt đường chỉ vài chục mét. Nhưng đi mãi mới tới. Chiếc đèn pin nhỏ trên tay Tùng nhiều lần chập chờn rồi tắt. Anh đập nhẹ vài cái. Nó sáng trở lại. Đêm ấy, Hải được đưa về trạm quân y. Bác sĩ nói nếu chậm thêm, chân có thể bị nặng hơn. Nhiều năm sau chiến tranh, Hải trở về quê. Ông làm nghề mộc. Người đồng đội năm xưa cũng trở về cuộc sống bình thường. Mỗi lần gặp nhau, họ vẫn nhắc về chiếc đèn pin cũ. Một lần Hải hỏi: — Sao hôm đó cậu quay lại tìm tôi? Tùng cười: — Đồng đội mà. Ai lại bỏ nhau giữa đường. Câu nói đơn giản ấy theo Lưu Văn Hải suốt cả cuộc đời. Bởi giữa những năm tháng hoa lửa, có những ánh sáng nhỏ bé không chỉ soi đường giữa đêm mưa, mà còn soi sáng cả tình người.



