Chiếc Đèn Pin Hết Pin
Mùa xuân năm 1954, những cơn mưa phùn phủ kín núi rừng Tây Bắc. Trên các tuyến đường tiến vào Điện Biên Phủ, những đoàn chiến sĩ âm thầm vận chuyển đạn dược và lương thực trong màn đêm.
Chiến sĩ công binh Đỗ Văn Quang, hai mươi ba tuổi, quê ở Ninh Bình, luôn mang theo một chiếc đèn pin nhỏ đã cũ.
Chiếc đèn là món quà của người anh trai trước ngày lên đường.
Anh dặn:
"Khi tối quá."
"Hãy dùng."
"Nhưng nhớ."
"Tiết kiệm."
Quang rất ít khi bật đèn.
Ban đêm.
Anh chủ yếu lần theo dấu chân đồng đội.
Hoặc ánh sao le lói trên bầu trời.
Chiếc đèn chỉ được sử dụng trong những tình huống thật cần thiết.
Một đêm.
Đơn vị nhận nhiệm vụ mở đường qua một khu vực đầy hố bom.
Một chiến sĩ trẻ bị trượt chân.
Làm rơi chiếc bản đồ xuống khe đá.
Không có ánh sáng.
Không thể tìm thấy.
Quang mở chiếc đèn pin.
Ánh sáng yếu ớt quét qua từng khe đá.
Cuối cùng.
Tấm bản đồ được tìm lại.
Nhưng khi vừa tắt đèn.
Viên pin cũng cạn hẳn.
Đồng đội tiếc nuối.
"Hết pin rồi."
Quang chỉ cười.
"Nếu ánh sáng."
"Được dùng."
"Đúng lúc."
"Thì không hề."
"Lãng phí."
Mọi người lặng im.
Rồi tiếp tục lên đường.
Trong buổi sinh hoạt truyền thống, chính trị viên kể về Anh hùng Phan Đình Giót, người đã hy sinh quên mình để mở đường cho đồng đội tiến lên trong chiến dịch Điện Biên Phủ.
Ông nói:
"Có những điều."
"Được giữ lại."
"Chỉ để."
"Tỏa sáng."
"Đúng lúc."
Quang nhìn chiếc đèn pin đã không còn sáng.
Anh hiểu rằng.
Giá trị của nó.
Không nằm ở số lần được bật.
Mà ở lần nó giúp hoàn thành nhiệm vụ.
Sau ngày hòa bình lập lại, Quang trở về quê làm thợ điện.
Chiếc đèn pin cũ được ông đặt trên kệ gỗ trong góc nhà.
Lớp sơn đã bong tróc.
Công tắc cũng không còn hoạt động.
Một hôm, cậu cháu nội hỏi:
"Ông ơi."
"Sao ông."
"Không bỏ."
"Chiếc đèn này?"
Quang mỉm cười.
Ông cầm chiếc đèn trong tay.
Khẽ vuốt lên mặt kính đã mờ.
"Vì chiếc đèn này."
"Từng soi."
"Không chỉ."
"Con đường."
"Mà còn."
"Nhắc ông."
"Biết dùng."
"Khả năng của mình."
"Đúng lúc."
Đứa bé gật đầu.
Ngoài hiên, nắng chiều dịu nhẹ phủ lên khu vườn xanh.
Quang nhìn ánh sáng ấy.
Ông hiểu rằng, trong thời hoa lửa, có những vật dụng tưởng chừng rất nhỏ bé nhưng đã góp phần làm nên những điều lớn lao. Một chiếc đèn pin hết pin vẫn có thể trở thành biểu tượng của sự tận tụy, tinh thần trách nhiệm và lòng dũng cảm, bởi giá trị của ánh sáng không nằm ở thời gian nó tồn tại, mà ở những khoảnh khắc nó giúp con người vượt qua bóng tối để hoàn thành nhiệm vụ.


