Bài viết

Chiếc đèn pin nơi ngã ba rừng

từng làm nhiệm vụ chuyển công văn và dẫn đường giữa các đơn vị trong những năm chiến tranh. Câu chuyện nói về trách nhiệm và niềm tin giữa thời hoa lửa.

Gia Lai22/05/2026Nguyễn Văn Quyên (Đoàn xã Chư Sê)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1969, những cơn mưa cuối mùa làm đường rừng trở nên trơn trượt. Đơn vị của ông Phạm Văn Tư nhận nhiệm vụ chuyển một túi tài liệu quan trọng đến điểm đóng quân phía bên kia dãy núi. Đường đi xa. Lại phải hoàn thành trước sáng. Ông Tư cùng một đồng đội lên đường khi trời vừa tối. Rừng đêm tĩnh lặng. Chỉ còn tiếng bước chân và ánh đèn pin nhỏ soi con đường đất đỏ phía trước. Đi được gần nửa quãng đường, chiếc đèn pin bất ngờ chập chờn rồi tắt hẳn. Người đồng đội khẽ nói: — “Làm sao đây anh?” Ông Tư nhìn khoảng rừng tối phía trước. — “Mình đi tiếp.” Hai người lần theo lối mòn quen thuộc. Chậm hơn. Nhưng không dừng lại. Đến gần một ngã ba nhỏ trong rừng, trời bắt đầu đổ mưa. Đất bám đầy lên dép cao su. Người đồng đội trẻ tuổi thở gấp: — “Em sợ lạc đường.” Ông Tư đặt tay lên vai anh: — “Nhớ kỹ. Mình có thể đi chậm. Nhưng không bỏ nhiệm vụ.” Gần sáng. Khi ánh trời vừa nhạt dần phía xa, điểm tập kết hiện ra. Túi tài liệu được bàn giao đúng thời gian. Người chỉ huy nhìn hai người lính quần áo lấm đầy bùn đất. Chỉ nói một câu: — “Tốt lắm.” Nhiều năm sau, ông Tư kể rằng ông không còn nhớ rõ đêm ấy lạnh thế nào. Nhưng ông nhớ rất rõ ánh đèn pin đã tắt giữa rừng. Bởi có những lúc trong thời hoa lửa, điều giúp con người đi tiếp không phải ánh sáng trước mặt. Mà là niềm tin mình đang đi đúng hướng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn