CHIẾC ĐÈN PIN QUẤN BĂNG VẢI
CHIẾC ĐÈN PIN QUẤN BĂNG VẢI
Chiếc đèn pin của anh Dũng đã cũ đến mức phần thân bị nứt một đường dài. Để đèn không bung ra, anh lấy băng vải quân y quấn quanh nhiều vòng.
Đêm hành quân qua rừng sâu, ánh đèn yếu ớt ấy vẫn soi từng bước chân cho cả tiểu đội.
Có hôm trời tối mịt, đường trơn vì mưa, một chiến sĩ trẻ đi sau trượt ngã xuống mép dốc.
Anh Dũng lập tức cúi xuống rọi đèn rồi kéo đồng đội lên.
Đồng đội bảo:
“Đèn yếu thế mà còn giữ làm gì?”
Anh cười:
“Còn sáng được chút nào thì quý chút đó.”
Những đêm trực gác, anh thường nhường đèn cho thương binh đi vệ sinh rồi mình ngồi chờ trong bóng tối.
Một buổi gần sáng cuối mùa đông, đơn vị bị pháo kích khi đang trú quân bên triền núi.
Một thương binh bị mắc lại trong căn hầm sập một nửa.
Anh Dũng lao vào cứu người giữa khói bụi và đất đá.
Người lính ấy sống sót.
Nhiều năm sau, ánh đèn pin quấn băng vải vẫn còn trong ký ức của những người đi qua thời hoa lửa.



