CHIẾC ĐÈN PIN REO VÀ TRẬN PHÒNG THỦ KHỐC LIỆT TRÊN CAO ĐIỂM 689
CHIẾC ĐÈN PIN REO VÀ TRẬN PHÒNG THỦ KHỐC LIỆT TRÊN CAO ĐIỂM 689
Nhân chứng kể lại: Bác Phùng Văn Hùng (Cựu chiến binh Sư đoàn 304, Mặt trận Khe Sanh)
"Mùa mưa năm 1968, cao điểm 689 (Quảng Trị) bị vây hãm bởi sương mù đặc quánh và các đợt pháo kích dập liên hồi từ các căn cứ lân cận của địch. Hệ thống chiến hào của ta bị sạt lở nặng nề, bùn lầy ngập tới đầu gối. Tổ trinh sát của chúng tôi nhận lệnh tuần tra đêm, rà soát lại các đoạn rào thép gai bị bom đánh phá để ngăn địch luồn sâu bò vào hầm công sự.
Anh tiểu đội trưởng luôn mang theo chiếc đèn pin Reo vỏ nhôm đúc sần sùi dắt ở thắt lưng bạt. Để soi đường vượt qua những hố bom còn hầm hập khói mà không làm lộ vị trí trước các kính tầm nhiệt của lính thủy đánh bộ Mỹ, anh lấy một chiếc lá sồi rừng già quấn chặt quanh mặt kính, cột lại bằng dây thép ly, rồi lấy đầu găm chọc đúng một lỗ mỏng như sợi chỉ ở tâm lá. Khi di chuyển, anh bò áp sát đèn xuống mặt đất, nháy nhẹ vệt sáng thắt nhỏ thời hoa lửa phát ra từ lỗ thủng.
Vệt sáng mỏng manh ấy chỉ đủ soi rõ từng bước chân dẫm lên vết xích xe tăng hỏng, giúp anh em giữ đúng cự ly bám chốt, kịp thời phát hiện và nổ súng đánh bật một toán biệt kích địch đang bò vào cửa hầm."



