Chiếc Đèn Trong Hầm Trú Ẩn
Giữa những ngày bom rơi ác liệt, một cô giáo trẻ vẫn mở lớp học dưới hầm trú ẩn để giữ con chữ cho học sinh nghèo nơi vùng chiến sự.
Mỗi chiều, khi tiếng còi báo động vang lên, cả xóm lại vội vã chạy xuống hầm trú ẩn. Nhưng ở cuối con đường đất nhỏ, ánh đèn dầu trong căn hầm của cô giáo Mai vẫn sáng lên đều đặn.
Lớp học đặc biệt ấy chỉ có vài chiếc ghế tre, một tấm bảng gỗ và những quyển vở đã cũ. Học trò đến lớp trong tiếng bom xa gần nhưng ai cũng chăm chú nghe cô giảng bài.
Cô Mai từng là sinh viên sư phạm. Chiến tranh khiến trường học bị phá hỏng, nhiều gia đình phải sơ tán. Không muốn học sinh thất học, cô xin ở lại mở lớp ngay trong hầm.
Có hôm đang viết bảng thì đất đá rung chuyển vì bom nổ gần đó. Mấy em nhỏ hoảng sợ bật khóc. Cô Mai nhẹ nhàng ôm các em vào lòng rồi kể chuyện cổ tích để các em bình tĩnh lại.
Một buổi tối, nước mưa tràn vào hầm. Cả lớp phải vừa học vừa tát nước. Bàn chân ai cũng lạnh cóng nhưng không một em nào nghỉ học.
Cậu học trò nghèo tên Hùng từng hỏi:
— “Cô ơi, sau này hết chiến tranh, chúng con có được học ở trường lớn không?”
Cô Mai mỉm cười:
— “Nhất định sẽ có. Các em phải học thật giỏi để xây lại quê hương.”
Câu nói ấy theo lũ trẻ suốt nhiều năm sau.
Ngày hòa bình lập lại, trên nền ngôi trường mới xây, nhiều người vẫn nhớ về ánh đèn dầu nhỏ bé từng cháy sáng trong căn hầm trú ẩn năm xưa.



