Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

CHIẾC DÉP LỐP

CHIẾC DÉP LỐP

Lai Châu12/02/2026NGÔ QUANG ĐẠT5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hai tổ quay phim Vũ Thập và Trọng Hội, Nguyễn Quế và Quang Đạt được phái xuống Trung đoàn 3, Công trường 9 (nay là Sư đoàn 9 và Trung đoàn 3 đã tăng cường về Quân khu 9).

Địa bàn hoạt động của Trung đoàn là vùng chiến khu D, nó là một vùng rừng già sát Biên Hoà và Bình Dương. Rừng triền miên chạy dài lên tận biên giới.

Chúng tôi được điều xuống Đại đội X, Tiểu đoàn Y (vì quá lâu nên không nhớ tên chính xác). Đại đội được giao nhiệm vụ tiêu diệt trung đội địch canh gác án ngữ trên quả đồi cách thị trấn Tân Uyên chừng 3 km. Quy luật hoạt động của địch là sáng sớm từ thị trấn lên, chiều rút về.


Nửa đêm đơn vị đã chiếm lĩnh trận địa xong. Vũ Thập, Trọng Hội đi với Trung đội đánh chính diện, tôi và Nguyễn Quế đi với Trung đội đánh khoá đuôi. Nguyễn Quế đã nhường cho tôi quay phim trận này.

Khi trời sáng rõ, chúng tôi đã được biết tin chúng đang từ thị trấn đi lên. Nửa giờ sau toán quân đầu tiên của địch đã chui vào trận địa phục kích. Chúng đi hàng một nên đội hình lê thê. Sốt ruột hồi hộp chờ đợi cho địch đi sâu vào trận địa, chúng tôi dán mình vào mặt đất, như những con kỳ nhông rình con mồi, im lặng đến nghẹn thở. Sự căng thẳng được phá tan bởi tiếng nổ của B40 và súng máy từ phía Trung đội chặn đầu. Mặc dù đội hình chung chưa lọt gọn vào hết, Trung đội khoá đuôi vẫn phải nổ súng. Đó là hợp đồng theo tiếng súng. Chúng bị bất ngờ nên hoảng hốt vội vàng cùng nhau ù té chạy.


Tiếng hô xung phong hoà lẫn trong tiếng súng. Tôi mải bấm máy nên lẹt đẹt chạy theo sau các chiến sĩ. Xuống hết đồi, tôi tới một cánh đồng, vắt ngang qua cánh đồng này là một con đường ôtô; địch chạy toán loạn trên cánh đồng và sự truy đuổi của bộ đội cũng ráo riết. Súng nổ khắp nơi, cảnh rượt đuổi thật ngoạn mục đã hút chặt lấy ống kính của tôi. Đám tàn quân cố sống dốc sức chạy lên con lộ. Chúng tôi cũng chạy theo, gần tới lộ bỗng nhiên chiếc dép lốp của tôi bị bùn giữ chặt lại dưới ruộng. Đúng lúc đó phía trước trên con lộ đột nhiên xuất hiện một chiếc xe ZEP lao thẳng đến. Không thể một lúc làm được hai việc, tôi dán mắt vào kính ngắm bấm mấy cảnh chiếc xe xấu số này bị hai chiến sĩ ta xả đạn AK tới tấp. Tôi chỉ kịp nói: "Anh Quế! Lấy cho tôi chiếc dép ở dưới bùn".


Xe cháy, không còn một bóng địch cũng là lúc được lệnh rút quân. Đánh nhanh rút nhanh đó là chiến thuật. Đường về chúng tôi phải băng qua một cánh rừng đầy cây găng va gai mắc cỡ. Pháo địch phản kích bắn chặn đường rút quân của ta nổ rầm rầm khắp nơi. Về đến căn cứ điểm quân, Đại đội trưởng hỏi:

- Có ai sao không?

- Trung đội một an toàn.

- Trung đội hai an toàn.

Đồng chí y tá đang khều gai ở bàn chân tôi bỗng cất lên:

- Báo cáo Đại đội Trưởng, đơn vị phối thuộc có một bị thương.

Ngạc nhiên, Đại đội trưởng hỏi lại:

- Đơn vị nào phối thuộc hả?

- Báo cáo đơn vị quay phim.

Anh vội quay lại chỗ tôi vừa đi vừa hỏi:

- Đồng chí phóng viên bị thương sao hả?

Tôi vội đáp nhanh:

- Báo cáo tôi bị thương bởi gai mắc cỡ.

Cả đơn vị cười ầm lên vui vẻ vì trường hợp bị thương đặc biệt này.

Chân đau tôi chợt nhớ đến dép vội hỏi ngay:

- Anh Quế có lấy dép cho tôi không?

- Đây nè, tụt mất một quai mà!

Tôi sung sướng thầm cám ơn anh vì đã đem thần hộ mệnh về cho đôi chân vạn dặm của tôi. Đem một chiếc dép từ trận địa về cho bạn là việc làm đầy tình yêu thương đùm bọc của đồng đội.

Bây giờ tôi và anh cũng ngoài lục tuần cả. Trở về với đời thường, Thành phố Hà Nội và Thành phố Hồ Chí Minh cách nhau xa, nhưng tấm lòng vẫn gần nhau. Những kỷ niệm xưa đã ghi tạc khắc sâu trong ký ức.

Không quên được: Một thời tuổi trẻ - Một thời chinh chiến!

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn