Năm 1968, vùng ven đô ngoại thành Huế bị giặc bao vây gắt gao. Mọi ngả đường dẫn vào căn cứ của quân ta đều bị lập trạm gác dày đặc. Cách một đoạn lại có một bốt lính lăm lăm súng ống sẵn sàng nổ súng vào bất cứ ai khả nghi.
Thành mới mười một tuổi, là em út trong đội giao liên dũng cảm của xã. Cậu nhận nhiệm vụ phải chuyển một bức thư mật thượng khẩn của quận ủy ra vùng căn cứ ngoài bãi sông. Bức thư ghi rõ thời gian và địa điểm phối hợp tác chiến cho trận đánh lớn sắp tới.Nếu giấu thư trong người hay đế dép, khi qua trạm gác bị khám xét kỹ chắc chắn sẽ bị lộ.Thành suy nghĩ rất nhiều, rồi cậu nảy ra một ý tưởng táo bạo. Cậu lấy một tờ giấy trắng dày, dùng mực tàu nắn nót viết bản báo cáo mật lên đó. Sau đó, cậu dùng chính tờ giấy ấy làm thân cho một chiếc diều giấy khung tre đơn giản. Mặt có chữ được dán quay vào phía trong, còn mặt ngoài cậu vẽ nguệch ngoạc hình một bông hoa sặc sỡ.Chiều hôm ấy, Thành thong thả dắt trâu ra cánh đồng ven sông thả diều, gương mặt tỏ ra vô tư lự như bao đứa trẻ chăn trâu khác.Gió thổi mạnh. Chiếc diều giấy mang theo bức thư mật vút lên cao, chao lượn trên bầu trời xanh, vượt qua tầm mắt của những tên lính ngơ ngác dưới bốt gác."Ê thằng nhỏ! Cấm bay diều gần trạm nghe chưa!", một tên lính dõng dạc quát lớn.Thành giả vờ sợ hãi, khúm núm dạ rân. Nhưng hai tay cậu vẫn khéo léo điều khiển dây diều, nương theo chiều gió đưa chiếc diều bay tít về phía bờ tre rậm rạp bên kia sông – nơi các chú bộ đội đang mai phục.Đúng lúc diều đang bay cao nhất, Thành bất ngờ dùng chiếc dao nhỏ giấu trong ống quần cứa đứt sợi dây cước.Chiếc diều mất phương hướng, chao đảo vài vòng rồi lao thẳng xuống rặng tre bên kia bờ sông. Các chiến sĩ trinh sát đã túc trực sẵn ở đó, nhanh chóng nhặt chiếc diều lên và gỡ lấy bức thư mật.Bức thư đến nơi an toàn tuyệt đối. Nhờ thông tin phối hợp chính xác ấy, trận đánh đêm đó của quân ta đã giành thắng lợi giòn dã, tiêu diệt gọn một cứ điểm kiên cố của địch.Hòa bình lập lại, Thành trở thành một người thầy giáo dạy toán ở chính ngôi trường làng quê hương. Mỗi độ hè về, nhìn những cánh diều của học trò bay rợp trời, ông lại rưng rưng mỉm cười nhớ về một chuyến "chuyển thư" đặc biệt bằng cánh diều giấy thời thơ ấu anh dũng.