Chiếc đồng hồ báo thức biết hát
Chiếc đồng hồ báo thức biết hát
Chiếc đồng hồ báo thức biết hát
Tôi vốn rất hay dậy muộn. Ba mẹ mắng hoài nhưng không sửa được. Một hôm, tôi đến lớp muộn và bị bắt đứng ngoài cửa. Từ hàng ghế sau, Tường – bạn cùng bàn – giơ lên một chiếc đồng hồ bé xíu hình con chim.
Tường đưa tôi và nói: “Tớ tặng, để mai cậu không trễ nữa.” Chiếc đồng hồ mỗi sáng phát ra tiếng chim hót, nghe dễ chịu lạ kỳ. Nhờ nó, tôi dậy đúng giờ suốt tháng đó.
Ngày tôi vô tình làm rơi và làm hỏng đồng hồ, Tường không trách mà nói: “Không sao. Quan trọng là nó làm cậu đúng giờ.”
Đến giờ, tôi vẫn giữ chiếc đồng hồ đã hư ấy trong hộp kỷ vật. Không phải vì cần đánh thức, mà vì nó nhắc tôi nhớ về một người luôn nhẹ nhàng giúp đỡ mình theo cách kín đáo nhất.



