Chiếc Đồng Hồ Báo Thức Không Còn Kêu
Mùa xuân năm 1973, một đơn vị bộ đội đang đóng quân tại vùng rừng phía tây Quảng Trị. Những ngày chuẩn bị cho nhiệm vụ mới luôn bắt đầu từ rất sớm. Trời còn tối mịt, sương vẫn phủ kín các tán cây thì mọi người đã phải thức dậy để hành quân.
Chiến sĩ Phạm Văn Nam, hai mươi bốn tuổi, quê ở Ninh Bình, luôn mang theo trong ba lô một chiếc đồng hồ báo thức nhỏ.
Đó là chiếc đồng hồ đã theo cha anh suốt nhiều năm.
Trước ngày lên đường nhập ngũ, cha đặt nó vào tay con trai rồi nói:
"Giữ lấy."
"Đúng giờ."
"Là giữ được kỷ luật."
Nam nâng niu chiếc đồng hồ như một báu vật.
Mỗi tối trước khi ngủ.
Anh đều lên dây cót cẩn thận.
Đặt đồng hồ cạnh đầu võng.
Đúng giờ.
Chiếc chuông nhỏ lại vang lên.
Đánh thức cả tổ dậy chuẩn bị làm nhiệm vụ.
Một đồng đội thường đùa:
"Không cần gà gáy."
"Chỉ cần đồng hồ của Nam."
Ai cũng bật cười.
Nhưng rồi một buổi sáng.
Chiếc đồng hồ không reo nữa.
Sau nhiều năm sử dụng.
Lò xo bên trong đã gãy.
Nam thử lên dây.
Lắc nhẹ.
Vẫn im lặng.
Đồng đội bảo:
"Thôi."
"Hỏng rồi."
"Để đó làm kỷ niệm."
Nam không nỡ.
Anh tháo từng con ốc nhỏ.
Lau sạch bụi.
Dùng một đoạn dây thép mảnh thay tạm lò xo bị gãy.
Mất gần cả buổi tối.
Cuối cùng.
Chiếc chuông lại vang lên.
Âm thanh không còn lớn như trước.
Nhưng vẫn đủ để mọi người thức giấc.
Đại đội trưởng biết chuyện.
Mỉm cười.
"Có những thứ."
"Sửa được."
"Là nhờ sự kiên trì."
Ít lâu sau.
Một tổ bạn sang phối hợp hành quân.
Họ quên mất giờ xuất phát.
Nam liền cho mượn chiếc đồng hồ.
Đúng lúc chuông reo.
Cả tổ kịp chuẩn bị.
Không ai bị chậm nhiệm vụ.
Trong buổi sinh hoạt truyền thống, chính trị viên kể về Anh hùng La Văn Cầu, người luôn vượt qua mọi khó khăn bằng ý chí bền bỉ và tinh thần trách nhiệm.
Ông nói:
"Điều quý giá nhất không phải là hoàn cảnh thuận lợi."
"Mà là quyết tâm không bỏ cuộc."
Nam nhìn chiếc đồng hồ đã cũ.
Anh hiểu rằng.
Nó không chỉ giúp đo thời gian.
Mà còn nhắc mỗi người biết quý từng phút giây được sống và cống hiến.
Sau ngày đất nước thống nhất, Nam trở về quê làm người thợ sửa đồng hồ.
Cửa hàng nhỏ của ông không lớn.
Nhưng lúc nào cũng có tiếng tích tắc vang đều.
Chiếc đồng hồ báo thức năm xưa được đặt ngay trên chiếc tủ kính.
Nó không còn chạy nữa.
Ông cũng không sửa thêm lần nào.
Một hôm, cậu cháu trai hỏi:
"Ông ơi."
"Sao không làm nó chạy lại?"
Nam nhẹ nhàng cầm chiếc đồng hồ lên.
Vuốt mặt kính đã xước theo năm tháng.
Ông mỉm cười.
"Vì bây giờ."
"Nó không cần báo thức nữa."
"Nó chỉ cần nhắc ông nhớ."
"Đã từng có những buổi sáng."
"Mọi người cùng thức dậy vì Tổ quốc."
Đứa bé lặng im.
Tiếng đồng hồ treo tường trong nhà vẫn đều đặn vang lên.
Ngoài sân, nắng mai trải nhẹ trên hàng cau.
Nam khép chiếc đồng hồ cũ lại.
Ông hiểu rằng, trong thời hoa lửa, từng phút giây đều vô cùng quý giá.
Chính tinh thần kỷ luật, sự đúng giờ và trách nhiệm của mỗi con người đã góp phần tạo nên sức mạnh tập thể, để những nhiệm vụ tưởng chừng rất bình dị cũng trở thành một phần của hành trình đi đến ngày đất nước hoàn toàn thống nhất.



