Bài viết

Chiếc đồng hồ cũ

Ninh Bình16/06/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong tủ kính của trường tôi có một chiếc đồng hồ đã cũ. Mặt kính nứt một góc, kim đồng hồ dừng lại ở đúng 9 giờ 17 phút.

Nhiều học sinh đi ngang qua nhưng ít ai biết câu chuyện phía sau nó.

Đó là chiếc đồng hồ của anh Trần Văn Đức, một cựu học sinh của trường.

Năm 1971, Đức học lớp 10. Anh thích môn Toán, thích đá bóng và mơ ước trở thành kỹ sư. Trong cuốn lưu bút cuối năm, anh từng viết:

"Sau này mình sẽ xây những cây cầu thật lớn cho đất nước."

Nhưng chiến tranh đã khiến những dự định tuổi trẻ phải gác lại.

Ngày nhận giấy nhập ngũ, Đức chỉ mang theo vài bộ quần áo, một tấm ảnh gia đình và chiếc đồng hồ được cha tặng.

Ở chiến trường, chiếc đồng hồ luôn theo anh trong những cuộc hành quân xuyên rừng. Mỗi khi nhớ nhà, anh lại nhìn nó và tự nhủ phải cố gắng sống để trở về.

Một đêm mùa khô, đơn vị của Đức nhận nhiệm vụ vận chuyển thương binh ra khỏi vùng nguy hiểm. Khi đoàn người gần đến nơi an toàn, một trận pháo kích bất ngờ xảy ra.

Giữa khói lửa mịt mù, Đức phát hiện một thương binh bị mắc kẹt phía sau.

Anh quay lại.

Đồng đội gọi lớn nhưng anh vẫn lao về phía tiếng kêu cứu.

Người thương binh được đưa ra ngoài an toàn.

Còn Đức thì mãi mãi nằm lại nơi ấy.

Khi đồng đội tìm thấy anh, chiếc đồng hồ trên tay đã vỡ. Kim đồng hồ dừng lại ở 9 giờ 17 phút.

Sau hòa bình, người thương binh năm ấy đã trở thành một thầy giáo. Trong một lần trở lại trường cũ của Đức, ông trao lại chiếc đồng hồ và kể câu chuyện cho học sinh nghe.

Từ đó, chiếc đồng hồ được đặt trong tủ kính truyền thống.

Nó không còn chạy nữa.

Nhưng đối với nhiều thế hệ học sinh, nó vẫn đang đếm thời gian bằng một cách khác.

Nó nhắc mọi người rằng đã có những người trẻ tuổi từng gác lại ước mơ riêng, bước vào thời hoa lửa của dân tộc và sống một cuộc đời ngắn ngủi nhưng rực rỡ.

Kim đồng hồ dừng lại ở tuổi mười chín.

Nhưng lòng dũng cảm của người anh hùng ấy thì không bao giờ dừng lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn