Khác

Chiếc đồng hồ của người lính

Cần Thơ18/09/2026Xã Cẩm Vân (Xã Cẩm Vân)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông cụ có một chiếc đồng hồ cũ.

Chiếc đồng hồ đã ngừng chạy từ rất lâu, mặt kính có một vết nứt nhỏ, dây đeo đã sờn gần hết. Nhưng ông chưa bao giờ đem sửa.

Mỗi sáng, ông vẫn đặt nó bên cạnh chén trà.

Người trong làng nhiều lần hỏi:

“Đồng hồ hỏng rồi, sao cụ không bỏ đi?”

Ông chỉ lắc đầu.

“Đây là đồ của con tôi.”

Con trai ông là một người lính.

Ngày anh lên đường, ông tháo chiếc đồng hồ đang đeo trên tay đưa cho con.

“Cha dùng nó lâu rồi. Con cầm lấy mà xem giờ.”

Anh cười:

“Cha cho con thì cha lấy gì dùng?”

“Cha ở nhà có cần xem giờ đâu.”

Anh nhận chiếc đồng hồ.

Trước khi đi, anh quay lại ôm cha một cái.

Đó là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng người cha nhớ mình đã ôm con lâu đến thế.

Những năm sau đó, gia đình nhận được vài lá thư.

Anh kể về cuộc sống nơi chiến trường.

Anh không kể nhiều về bom đạn.

Anh chỉ kể chuyện đồng đội, chuyện những đêm hành quân và những lần nhớ nhà.

Trong một lá thư, anh viết:

“Cha đừng lo. Chiếc đồng hồ cha cho con vẫn chạy tốt.”

Ông đọc câu ấy rồi cười.

Ông thường đem lá thư ra đọc cho mẹ anh nghe.

Bà hỏi:

“Bao giờ nó về?”

Ông đáp:

“Hòa bình là nó về.”

Nhưng hòa bình đến mà con trai ông không về.

Một buổi chiều, một người đồng đội tìm đến nhà.

Ông vừa nhìn thấy người khách đã hiểu.

Ông không hỏi.

Chỉ đứng im trước cửa.

Người đồng đội lấy trong túi ra một chiếc hộp nhỏ.

“Cháu tìm thấy cái này bên anh ấy.”

Ông nhận chiếc hộp.

Bên trong là chiếc đồng hồ.

Kim đồng hồ dừng ở một thời điểm nào đó.

Ông nhìn rất lâu.

“Lúc ấy… nó có đau không?”

Người đồng đội cúi đầu.

“Anh ấy vẫn rất bình tĩnh.”

Ông gật đầu.

Ông không khóc.

Nhưng từ hôm đó, chiếc đồng hồ không bao giờ rời khỏi ông.

Nhiều năm trôi qua.

Người vợ mất trước.

Những người hàng xóm lần lượt thay đổi.

Những đứa trẻ trong làng ngày

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn