NGUYỄN THỊ CHIÊN – ĐÓA HOA THÉP GIỮA THỜI HOA LỬA VÀ KHÁT VỌNG VỆ QUỐC BẤT KHUẤT
Trong pho sử vàng chói lọi của dân tộc Việt Nam, "thời hoa lửa" kháng chiến chống thực dân Pháp là một thiên anh hùng ca vĩ đại, nơi mỗi xóm làng đều biến thành pháo đài, mỗi người dân đều đứng lên làm chiến sĩ. Giữa muôn vàn tấm gương quả cảm ấy, lịch sử quân sự nước nhà hào hùng khắc ghi một cái tên đã trở thành huyền thoại – Nguyễn Thị Chiên. Bà không chỉ là người con ưu tú của quê hương đất lúa Thái Bình, mà còn là nữ Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân đầu tiên của Quân đội nhân dân Việt Nam. Câu chuyện cuộc đời bà là minh chứng rực rỡ cho tinh thần "giặc đến nhà đàn bà cũng đánh", thắp sáng ngọn lửa kiên trung bất khuất của người phụ nữ Việt Nam.
Nguyễn Thị Chiên sinh năm 1930 tại huyện Kiến Xương, tỉnh Thái Bình. Tuổi thơ của người con gái ấy là một chuỗi ngày dài chìm trong bóng tối và nước mắt. Sớm mồ côi cả cha lẫn mẹ, bốn người anh chị ruột đều chết trong nạn đói khủng khiếp năm 1945, bà phải đi ở cho địa chủ, nếm trải đủ mọi cực nhục, đòn roi. Thế nhưng, Cách mạng Tháng Tám bùng nổ như một phép màu cởi trói cho cuộc đời bà. Được các cán bộ cách mạng dìu dắt và giác ngộ tư tưởng, lòng yêu nước và ý chí tự tôn trong cô gái nghèo đã sớm chuyển hóa thành hành động. Bà tích cực tham gia công tác phụ nữ, âm thầm gây dựng cơ sở và trở thành Trung đội trưởng Trung đội nữ du kích xã.
"Thời hoa lửa" của nữ du kích Nguyễn Thị Chiên rực cháy rỡ nét nhất qua những trận đánh du kích đầy mưu trí, táo bạo làm kinh hồn bạt vía quân thù. Bằng lối đánh xuất quỷ nhập thần bám đất, bám dân, bà đã dẫn dắt đơn vị bẻ gãy nhiều cuộc càn quét lớn. Điển hình là trận phục kích trên Đường 39 năm 1951, bà một mình dũng cảm nổ súng tước vũ khí, bắt sống 6 tên địch. Ít lâu sau, khi quân Pháp lùng sục vào làng, bà cùng đồng đội bất ngờ xông ra, tạo nên giai thoại oanh liệt "tay không bắt giặc", tước súng và áp giải gọn gàng 4 lính Pháp. Khí phách kiên cường ấy còn được khẳng định đanh thép khi bà bị địch bắt và tra tấn dã man suốt 3 tháng ròng, bị đưa ra bắn dọa 3 lần nhưng vẫn một lòng sắt son, quyết không khai nửa lời. Vừa thoát tù, với thân hình đầy vết thương, bà lại lập tức lao vào cuộc chiến. Trong trận đánh bốt An Bồi năm 1952, bà xông pha cắt hàng rào, ném lựu đạn bắt sống đồn trưởng Pháp và cõng 6 thương binh ra ngoài an toàn.
Với những chiến công hiển hách ấy, ngày 19/5/1952, tại Đại hội Chiến sĩ thi đua toàn quốc lần thứ nhất, Nguyễn Thị Chiên khi ấy mới 22 tuổi đã vinh dự được Chủ tịch Hồ Chí Minh phong tặng danh hiệu Anh hùng. Bà vinh dự được Bác Hồ trao tặng khẩu súng ngắn của Người – một phần thưởng vô giá dành cho ý chí kiên trung của đóa hoa thép đất Thái Bình.
Cuộc đời của Trung tá Nguyễn Thị Chiên là một tấm gương sáng ngời về lòng yêu nước, tinh thần chịu đựng gian khổ và lòng dũng cảm vô song. Bà đã chứng minh cho thế giới thấy rằng, người phụ nữ Việt Nam khi đứng trước vận mệnh giang sơn sẽ mang sức mạnh phi thường, không một xích xiềng hay vũ lực nào có thể khuất phục.
Nhiều thập kỷ đã lùi xa, khói lửa chiến tranh năm xưa đã nhường chỗ cho một Việt Nam thanh bình và phát triển, nhưng câu chuyện thời hoa lửa của Anh hùng Nguyễn Thị Chiên vẫn luôn là ngọn đuốc sưởi ấm lòng thế hệ hôm nay. Đứng trước trang sử vàng chói lọi của tiền nhân, tuổi trẻ chúng tôi hiểu rằng nền hòa bình hôm nay được đổi bằng cả tuổi xuân, mồ hôi và máu xương của những người con anh dũng. Tiếp nối ngọn lửa kiên cường của Ngài, thế hệ trẻ hôm nay nguyện mang khát vọng, tri thức và trách nhiệm, nỗ lực học tập để chung tay bảo vệ vững chắc chủ quyền và dựng xây đất nước Việt Nam ngày càng phồn vinh, vững bền.



