Nguyễn Tri Phương – Ngọn lửa kiên trung giữ đất, giữ thành
Lịch sử dân tộc Việt Nam ở nửa cuối thế kỷ XIX là một giai đoạn đau thương nhưng vô cùng oai hùng, khi đất nước phải đối mặt với họa xâm lăng của chủ nghĩa thực dân phương Tây. Trong khuôn khổ cuộc thi “Câu chuyện thời hoa lửa”, khi chúng ta lật mở những trang sử đẫm máu và nước mắt ấy, chân dung một vị tướng già kiên trung, bất khuất hiện lên như một bức tường thành vĩ đại, rực cháy lòng yêu nước cho đến hơi thở cuối cùng. Người anh hùng ấy chính là Đại tướng Nguyễn Tri Phương – người đã hiến dâng cả cuộc đời mình để canh giữ vẹn toàn từng tấc đất quê hương.
Sinh ra trong một gia đình nghèo tại Thừa Thiên Huế, không xuất thân từ cửa võ nhưng bằng tài năng thao lược, sự tận tụy và lòng dũng cảm phi thường, Nguyễn Tri Phương đã trở thành một vị võ tướng trụ cột của triều Nguyễn. "Thời hoa lửa" của ông không phải là những chiến trận bình định nội loạn, mà là những cuộc đối đầu trực diện khốc liệt bảo vệ chủ quyền quốc gia trước làn đạn pháo hiện đại của thực dân Pháp. Từ mặt trận Đà Nẵng (1858) với chiến thuật "vườn không nhà trống" mưu trí khiến liên quân Pháp - Tây Ban Nha sa lầy, cho đến đại đồn Chí Hòa (Gia Định), nơi đâu ông cũng có mặt ở tuyến đầu, cùng ăn, cùng ngủ và cùng chiến đấu với binh sĩ.
Nhưng đỉnh cao bi tráng trong hành trình "hoa lửa" của Nguyễn Tri Phương chính là cuộc chiến bảo vệ thành Hà Nội năm 1873. Lúc bấy giờ, ông đã bước sang tuổi 73 — cái tuổi lẽ ra được an hưởng tuổi già bên con cháu. Thế nhưng, nghe theo tiếng gọi của non sông, vị lão tướng ấy vẫn khoác lên mình chiến bào, hiên ngang đứng trên tháp bờ thành tổng chỉ huy quân sĩ chống trả cuộc tấn công bất ngờ của quân Pháp do Garnier cầm đầu. Trong trận chiến không cân sức ấy, dù con trai ông là Phò mã Nguyễn Lâm anh dũng hy sinh ngay trận tiền, dù bản thân ông bị trúng đạn đại bác băm nát một bên đùi, ông vẫn không hề lùi bước, tự tay băng bó vết thương và tiếp tục đốc thúc quân sĩ quyết giữ vững cửa thành.
Khi thành Hà Nội thất thủ, Nguyễn Tri Phương bị giặc Pháp bắt giữ. Biết ông là linh hồn của cuộc kháng chiến, giặc Pháp đã ra sức cứu chữa vết thương, dùng mọi lời lẽ dụ dỗ, tìm cách đón tiếp ông theo nghi lễ vương giả nhằm mua chuộc tinh thần. Thế nhưng, chúng đã lầm trước khí phách của một võ tướng Đại Việt. Ông đã thẳng thừng cự tuyệt mọi sự chăm sóc, tuyệt thực suốt gần một tháng trời và để lại một câu nói đanh thép đi vào lịch sử: "Bây giờ nếu tôi chỉ gắng lây lất mà sống, sao bằng thà chết danh giá hơn". Ngày 20 tháng 12 năm 1873, người anh hùng ấy đã trút hơi thở cuối cùng, hiến dâng trọn vẹn tấm thân và linh hồn cho đất mẹ Thăng Long - Hà Nội.
Hơn một thế kỷ đã trôi qua, khói súng hận thù năm xưa đã tan biến, nhưng ngọn lửa kiên trung của Nguyễn Tri Phương vẫn luôn rực cháy trong lòng dân tộc. Sự hy sinh của ông không phải là sự lụi tàn, mà là ngọn đuốc thắp sáng tinh thần yêu nước, bất khuất của dân tộc Việt Nam, để từ ngọn lửa ấy, các thế hệ mai sau tiếp bước đứng lên giành lại độc lập, tự do cho Tổ quốc.
Tham gia cuộc thi “Câu chuyện thời hoa lửa”, câu chuyện về Đại tướng Nguyễn Tri Phương là bài học sâu sắc cho thế hệ trẻ hôm nay về lòng trung thành và ý chí kiên định. Sống trong một thời đại hòa bình, hội nhập, chúng tôi có thể không phải đối mặt với họng súng, làn đạn của kẻ thù, nhưng câu chuyện của ông nhắc nhở chúng tôi không bao giờ được phép quên đi giá trị của độc lập và chủ quyền dân tộc.
Thừa hưởng thành quả được đánh đổi bằng máu xương của tiền nhân, tuổi trẻ hôm nay nguyện giữ vững "ngọn lửa kiên trung" của Nguyễn Tri Phương trong tim. Chúng tôi quyết tâm đem tri thức, khát vọng và sức trẻ để xây dựng bảo vệ quê hương, gìn giữ vẹn toàn biên cương, biển đảo thiêng liêng, quyết tâm đưa đất nước phát triển hùng cường, xứng đáng với sự hy sinh cao cả của thế hệ cha anh.


