Chiếc đồng hồ đứng kim
Chiếc đồng hồ đứng kim
Anh lính tên Vượng có một chiếc đồng hồ cũ được cha để lại trước ngày lên đường. Đồng hồ chạy không còn chính xác, đôi khi đứng kim giữa chừng, nhưng anh vẫn đeo suốt bên tay trái.
Đồng đội bảo:
“Đồng hồ hỏng rồi, giữ làm gì?”
Vượng mỉm cười:
“Đây là thời gian của cha tôi.”
Cha anh từng là bộ đội chống Pháp, mất khi Vượng còn nhỏ. Trước lúc đi xa, mẹ đưa lại chiếc đồng hồ ấy và dặn:
“Cha con từng mang nó qua chiến tranh.”
Từ đó, mỗi lần nhìn mặt đồng hồ trầy xước, Vượng lại thấy như cha vẫn ở bên mình.
Một trận bom lớn khiến chiếc đồng hồ vỡ mặt kính. Vượng lặng lẽ nhặt từng mảnh rồi cất lại vào túi áo.
Sau hòa bình, anh mang chiếc đồng hồ về sửa nhưng người thợ lắc đầu:
“Nó cũ quá rồi.”
Vượng không nói gì, chỉ khẽ vuốt mặt đồng hồ đã đứng kim từ lâu. Với anh, có những thứ không còn chạy nữa nhưng ký ức thì vẫn mãi không dừng lại.



