Chiếc Đồng Hồ Đứng Kim
Một chiếc đồng hồ cũ ngừng chạy giữa chiến trường đã vô tình trở thành kỷ vật theo người lính năm tháng chiến tranh và nhắc ông nhớ mãi về tình đồng đội.
Năm 1972, Đặng Văn Khôi là chiến sĩ công binh, làm nhiệm vụ mở đường trong vùng đồi núi đầy đất đỏ và bom hố. Công việc của đơn vị anh rất vất vả. Ban ngày tránh máy bay, ban đêm tranh thủ sửa đường để xe vận tải đi qua. Khôi có một chiếc đồng hồ đeo tay cũ do cha tặng trước ngày nhập ngũ. — Giữ lấy. Khi nào kim đồng hồ quay hết những ngày chiến tranh, con sẽ về nhà. Cha anh từng nói vậy. Từ ngày vào đơn vị, chiếc đồng hồ luôn nằm trên cổ tay trái của Khôi. Dù mặt kính đã xước, dây đeo đã sờn, anh vẫn quý hơn bất cứ thứ gì. Một đêm cuối mùa khô, đơn vị nhận lệnh khẩn cấp sửa đoạn đường vừa bị bom đánh hỏng. Đất đá ngổn ngang. Khói bụi còn chưa tan. Khôi cùng người đồng đội thân thiết tên Hưng nhanh chóng bắt tay vào việc. — Xong đoạn này, hòa bình chắc gần rồi nhỉ? Hưng vừa xúc đất vừa cười. Khôi đáp: — Khi nào về quê, tôi qua nhà anh ăn bữa cơm. — Nhớ giữ lời. Đó là cuộc nói chuyện cuối cùng của họ. Rạng sáng hôm ấy, một đợt pháo bất ngờ trút xuống khu vực làm nhiệm vụ. Khi mọi việc yên lặng trở lại, Khôi nhận ra chiếc đồng hồ trên tay mình đã dừng. Kim chỉ đúng 3 giờ 17 phút. Cũng là lúc người đồng đội của anh mãi mãi không trở về. Nhiều năm sau ngày đất nước yên bình, Đặng Văn Khôi trở thành thợ sửa đồng hồ ở thị trấn nhỏ. Khách mang đủ loại đồng hồ hỏng tới. Ông đều sửa được. Chỉ riêng chiếc đồng hồ cũ năm xưa, ông chưa từng sửa. Người con trai từng hỏi: — Sao cha không sửa nó? Ông nhìn rất lâu vào hai chiếc kim đã đứng yên. — Có những thứ không chạy tiếp… để người ta nhớ. Chiều hôm ấy, nắng đổ dài ngoài hiên tiệm sửa đồng hồ nhỏ. Chiếc đồng hồ cũ vẫn nằm trong ngăn kéo gỗ. Kim vẫn dừng ở 3 giờ 17 phút. Nhưng ký ức về một người đồng đội của thời hoa lửa thì chưa bao giờ ngừng lại.



