Chiếc Đồng Hồ Dừng Lại (3)
Trong những ngày cuối của chiến tranh, mỗi khoảnh khắc đều trở nên quý giá. Câu chuyện kể về một chiếc đồng hồ đã dừng lại giữa trận bom, trở thành kỷ vật gợi nhớ về tình đồng đội và những giây phút không thể quên của “thời hoa lửa”.
Đầu năm 1975, Lưu Quang Sơn là chiến sĩ công binh làm nhiệm vụ rà phá bom mìn để mở đường cho bộ đội tiến quân. Công việc của họ rất nguy hiểm, bởi chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể phải trả giá bằng tính mạng.
Trong đội của Sơn có một người bạn thân tên là Đỗ Văn Hùng. Hùng luôn đeo một chiếc đồng hồ cũ trên cổ tay. Chiếc đồng hồ ấy đã theo anh suốt những năm tháng chiến đấu.
Mỗi buổi sáng trước khi bắt đầu công việc, Hùng thường nhìn vào chiếc đồng hồ rồi nói vui:
“Chỉ cần hết chiến tranh, mình sẽ về nhà đúng giờ cơm mẹ nấu.”
Một buổi chiều, đơn vị của họ nhận nhiệm vụ mở đường qua một khu đất vừa bị đánh phá. Trong khi đang rà bom, bất ngờ một quả bom nổ gần đó.
Tiếng nổ làm mặt đất rung chuyển dữ dội.
Sau khi khói bụi tan đi, Sơn chạy đến tìm đồng đội. Anh phát hiện Hùng đã bị thương nặng.
Chiếc đồng hồ trên tay Hùng bị vỡ mặt kính, kim đồng hồ dừng lại ở đúng thời điểm quả bom phát nổ.
Hùng nắm tay Sơn và khẽ nói:
“Giữ giúp mình… chiếc đồng hồ… nếu có ngày hòa bình…”
Đó là những lời cuối cùng của anh.
Nhiều năm sau khi chiến tranh kết thúc, Lưu Quang Sơn trở về quê. Trong chiếc hộp nhỏ, ông vẫn giữ chiếc đồng hồ cũ của người bạn.
Kim đồng hồ vẫn dừng lại ở khoảnh khắc năm ấy.
Mỗi lần nhìn nó, ông lại nhớ đến người đồng đội và những ngày tháng “thời hoa lửa” — khi thời gian dường như dừng lại, nhưng ký ức về tình đồng đội thì vẫn còn mãi


