Bài viết

Chiếc Đồng Hồ Dừng Lại

Một chiếc đồng hồ cũ dừng lại giữa trận bom đã trở thành kỷ vật thiêng liêng, nhắc nhớ về tình đồng đội và những phút giây không thể nào quên trong thời hoa lửa.

Đắk Lắk27/04/2026Nguyễn Quách Phương Chi (Trường Hà Huy Tập-CưBao)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1972, ông Ngô Văn Phúc là pháo thủ của một đơn vị đóng gần chiến trường Quảng Trị. Những ngày ấy, tiếng pháo nổ suốt đêm ngày, đất trời rung chuyển, khói bụi phủ kín chiến hào. Trong khẩu đội của ông có anh chiến sĩ tên Hải, quê Nam Định, luôn đeo trên tay chiếc đồng hồ Liên Xô cũ do cha để lại trước ngày lên đường. Anh quý nó lắm, thường nói vui: “Khi nào đồng hồ này chạy đến giờ hòa bình, tôi sẽ về cưới vợ.” Mỗi lần nghỉ ngơi hiếm hoi, anh Hải lại lau mặt kính, chỉnh kim giờ thật cẩn thận. Tiếng tích tắc nhỏ bé của chiếc đồng hồ giữa chiến hào khiến mọi người cảm thấy cuộc sống vẫn đang tiếp diễn, dù quanh mình là chiến tranh khốc liệt. Một buổi chiều, địch pháo kích dữ dội vào trận địa. Cả đơn vị vừa chiến đấu vừa cơ động khẩu pháo sang vị trí mới. Sau loạt nổ lớn, mọi người phát hiện anh Hải bị thương nặng. Đồng đội lập tức cáng anh ra phía sau. Ông Phúc nắm lấy tay bạn, thấy chiếc đồng hồ trên cổ tay đã dừng hẳn ở 4 giờ 15 phút. Anh Hải mỉm cười yếu ớt nói: “Giữ giúp tôi... đến ngày hòa bình...” Anh được cứu chữa và may mắn sống sót, nhưng phải chuyển về tuyến sau điều trị dài ngày. Chiếc đồng hồ được ông Phúc giữ hộ suốt thời gian ấy. Ngày đất nước thống nhất, ông mang chiếc đồng hồ tìm gặp lại anh Hải trong buổi họp mặt đồng đội. Gặp nhau, hai người ôm chầm lấy nhau trong nước mắt. Anh Hải xúc động nói: “Nó dừng giữa chiến tranh... nhưng đời mình đã tiếp tục trong hòa bình.” Nhiều năm sau, chiếc đồng hồ vẫn nằm trang trọng trong tủ kính gia đình ông Phúc. Ông thường kể với con cháu rằng: “Có những chiếc đồng hồ dừng lại, để nhắc ta nhớ từng phút giây cha anh đã đánh đổi cho độc lập hôm nay.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn