Bài viết

Chiếc đồng hồ dừng lại lúc 9 giờ 15 phút

Trong số những kỷ vật còn sót lại sau chiến tranh, có những món đồ tuy nhỏ bé nhưng chứa đựng cả một phần ký ức không thể phai mờ. Với cựu chiến binh Phan Văn Hưng, một chiếc đồng hồ Liên Xô cũ đã dừng kim ở đúng 9 giờ 15 phút không chỉ đánh dấu khoảnh khắc người đồng đội hy sinh mà còn nhắc ông suốt cuộc đời về tình đồng chí, đồng đội thiêng liêng nơi chiến trường.

Thái Nguyên17/07/2026Phùng Văn Hào (xã Yên Trạch)6 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trên chiếc bàn gỗ cũ trong phòng khách nhà ông Phan Văn Hưng có đặt một chiếc đồng hồ đeo tay đã ố màu thời gian. Mặt kính bị nứt một góc, dây da đã mục từ lâu và hai chiếc kim mãi mãi dừng lại ở 9 giờ 15 phút. Nhiều người đến chơi nhà hỏi vì sao ông không đem sửa chiếc đồng hồ ấy.

Ông chỉ nhẹ nhàng lắc đầu.

"Có những thứ không nên để chạy tiếp."

Năm 1972, ông Hưng là chiến sĩ thông tin thuộc Trung đoàn 27, làm nhiệm vụ bảo đảm liên lạc giữa sở chỉ huy và các đơn vị chiến đấu. Bên cạnh ông luôn có người đồng đội thân thiết là Trần Quốc Bảo, quê ở Nam Định. Bảo là người vui tính, khéo tay và đặc biệt rất quý chiếc đồng hồ do cha tặng trước ngày lên đường nhập ngũ.

Ngày ấy, đồng hồ đeo tay là tài sản vô cùng quý giá.

Bảo không bao giờ dùng nó để khoe.

Anh chỉ cần biết đúng giờ để bảo đảm các mệnh lệnh được truyền đi chính xác.

Anh thường cười:

"Thời gian của người lính quý hơn vàng. Chậm một phút có khi phải trả giá bằng cả sinh mạng."

Câu nói ấy, ông Hưng nhớ suốt cuộc đời.

Một buổi sáng đầu tháng Ba năm 1972, đơn vị nhận nhiệm vụ thiết lập đường dây thông tin qua một khu đồi vừa bị bom cày xới. Mặt đất đầy hố bom, dây điện thoại liên tục bị đứt vì pháo kích.

Hai người mang cuộn dây, kìm, máy điện thoại và nhanh chóng băng qua triền đồi.

Khi chỉ còn vài chục mét nữa là hoàn thành tuyến dây cuối cùng thì pháo địch bất ngờ dội xuống.

Tiếng nổ rung chuyển cả sườn đồi.

Ông Hưng bị sức ép hất ngã xuống một hố bom.

Khi tỉnh lại, điều đầu tiên ông gọi là:

"Bảo! Bảo ơi!"

Không có tiếng trả lời.

Ông bò lên khỏi miệng hố.

Giữa khói bụi mịt mù, ông nhìn thấy người đồng đội nằm cạnh cuộn dây thông tin vẫn còn ôm chặt trong tay.

Bảo đã hy sinh.

Trên cổ tay anh, chiếc đồng hồ vẫn còn nguyên.

Nhưng hai chiếc kim đã dừng lại ở 9 giờ 15 phút, đúng thời điểm mảnh pháo xuyên qua mặt kính.

Ông Hưng tháo chiếc đồng hồ ra, lau lớp đất đỏ rồi cẩn thận cất vào túi áo ngực.

Ông tiếp tục nối nốt đoạn dây còn dang dở.

Chỉ ít phút sau, đường dây thông tin được khôi phục.

Mệnh lệnh từ sở chỉ huy được truyền đi kịp thời.

Trận địa giữ vững.

Sau ngày đất nước thống nhất, ông Hưng nhiều lần tìm về quê Bảo.

Cha mẹ anh đều đã già.

Khi ông mang chiếc đồng hồ đến, người cha cầm rất lâu rồi khẽ nói:

"Đây là chiếc đồng hồ tôi dành dụm gần ba năm mới mua được cho nó."

Người mẹ vuốt nhẹ lên mặt kính nứt.

Bà khóc.

Nhưng rồi bất ngờ bà đặt chiếc đồng hồ trở lại tay ông.

"Bác giữ giúp gia đình. Vì chính bác là người đã ở bên nó những giây phút cuối cùng."

Ông từ chối nhiều lần.

Nhưng gia đình vẫn tha thiết gửi lại.

Từ đó đến nay, chiếc đồng hồ luôn được đặt trang trọng trong ngôi nhà ông.

Có người bảo nên thay mặt kính.

Có người bảo nên sửa cho đồng hồ chạy lại.

Ông đều lắc đầu.

"Không.

Nó đã hoàn thành nhiệm vụ của mình."

Năm nào cũng vậy, cứ đến ngày 27 tháng 7, ông lại mang chiếc đồng hồ đến buổi gặp mặt cựu chiến binh.

Các đồng đội chuyền tay nhau ngắm nhìn.

Không ai nói nhiều.

Bởi ai cũng hiểu, hai chiếc kim dừng lại không chỉ đánh dấu một khoảnh khắc.

Mà còn đánh dấu sự hy sinh của cả một thế hệ.

Một lần, cháu nội ông tò mò hỏi:

"Ông ơi, sao ông không mua đồng hồ mới đẹp hơn?"

Ông mỉm cười.

"Ông có nhiều đồng hồ mới.

Nhưng chỉ chiếc này mới biết giá trị của từng phút bình yên."

Cậu bé ngơ ngác.

Ông nhẹ nhàng đặt chiếc đồng hồ vào tay cháu.

"Nếu sau này con biết quý thời gian, sống có ích cho đất nước và yêu thương mọi người thì chiếc đồng hồ này vẫn đang chạy, dù kim của nó đã dừng từ rất lâu."

Chiều muộn.

Ánh nắng vàng chiếu qua ô cửa sổ, phản chiếu lên mặt kính nứt.

Hai chiếc kim vẫn lặng lẽ đứng ở 9 giờ 15 phút.

Thời gian của chiếc đồng hồ đã dừng lại.

Nhưng thời gian của lòng biết ơn, của tình đồng đội và của ký ức về những người lính đã ngã xuống vì Tổ quốc sẽ còn tiếp tục chảy mãi trong trái tim của các thế hệ hôm nay và mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn