Chiếc Đồng Hồ Dừng Lại Lúc Bình Minh (3)
Một chiếc đồng hồ đeo tay bị hỏng sau một trận bom đã trở thành kỷ vật thiêng liêng của người lính công binh, nhắc ông nhớ về tinh thần đồng đội và sự hy sinh thầm lặng trên tuyến đường chiến lược.
Năm 1970, khi mới 21 tuổi, anh Trần Quang Phúc được phân công vào đơn vị công binh làm nhiệm vụ rà phá bom mìn và sửa chữa cầu, đường trên tuyến vận tải. Mỗi ngày của anh bắt đầu từ lúc trời còn chưa sáng và kết thúc khi đoàn xe cuối cùng đi qua an toàn. Trước ngày nhập ngũ, cha anh trao cho con trai chiếc đồng hồ đeo tay đã dùng nhiều năm và nói: "Không phải để đếm thời gian, mà để con biết quý từng phút mình đang sống." Anh luôn giữ chiếc đồng hồ trong suốt những năm tháng hành quân. Mỗi sáng, trước khi lên đường làm nhiệm vụ, anh đều nhìn kim đồng hồ để nhắc mình phải hoàn thành công việc trước khi trời tối. Một buổi rạng sáng, đơn vị nhận lệnh khẩn cấp sửa một cây cầu vừa bị đánh hỏng. Khi mọi người đang khẩn trương làm việc, một loạt bom tiếp tục trút xuống khu vực. Cả tổ nhanh chóng tìm nơi trú ẩn rồi lại lao ra khắc phục hư hỏng ngay khi tiếng nổ vừa dứt. Trong lúc di chuyển, một mảnh đất đá va mạnh vào cổ tay anh. Chiếc đồng hồ bị vỡ mặt kính, hai kim đồng hồ dừng lại đúng lúc 5 giờ 18 phút. Cây cầu được sửa xong trước khi đoàn xe tiếp viện đến. Nhìn dòng xe nối nhau vượt qua an toàn, anh Phúc tháo chiếc đồng hồ đã ngừng chạy, cẩn thận cất vào túi áo. Sau chiến tranh, nhiều người khuyên ông sửa lại chiếc đồng hồ. Nhưng ông chỉ lắc đầu: "Nó dừng đúng vào khoảnh khắc đồng đội và tôi hoàn thành nhiệm vụ. Tôi muốn giữ nguyên như vậy để nhớ rằng có những phút giây không thể nào quay lại." Đến nay, chiếc đồng hồ với mặt kính nứt và hai kim đứng yên vẫn được ông Trần Quang Phúc gìn giữ như một kỷ vật quý giá. Mỗi lần kể lại câu chuyện cho con cháu, ông không nói nhiều về hiểm nguy mà nhấn mạnh đến tinh thần trách nhiệm, sự đoàn kết và ý chí vượt khó của những người lính công binh. Ông thường kết thúc câu chuyện bằng lời nhắn nhủ: "Chiến tranh đã lùi xa, nhưng giá trị của hòa bình chỉ thật sự được gìn giữ khi thế hệ sau hiểu rằng mỗi phút bình yên hôm nay đều được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, lòng dũng cảm và sự hy sinh của những người đi trước."



