Chiếc Đồng Hồ Dừng Lúc 3 Giờ 15
Câu chuyện kể về một người giao liên chuyên dẫn đường và chuyển tài liệu qua vùng chiến sự. Trong một chuyến đi giữa rừng sâu, chiếc đồng hồ dừng lại đúng khoảnh khắc bom rơi đã trở thành kỷ vật gắn với ký ức không thể quên về người đồng đội hy sinh.
Năm 1971, Mai Xuân Phúc làm giao liên tại chiến trường khu V. Công việc của anh là dẫn cán bộ, chuyển thư từ và tài liệu qua những vùng rừng núi đầy nguy hiểm.
Những chuyến đi thường diễn ra vào ban đêm. Ban ngày, giao liên phải ẩn trong rừng, tránh máy bay trinh sát và các cuộc càn quét.
Anh Phúc đi cùng một đồng đội thân thiết tên Lâm Văn Dũng, quê Quảng Ngãi. Dũng lớn hơn anh vài tuổi, ít nói nhưng rất cẩn thận. Anh luôn đeo một chiếc đồng hồ Liên Xô cũ mà cha để lại trước khi mất.
Một đêm tháng Chín, hai người nhận nhiệm vụ đưa tài liệu vượt qua khu rừng gần biên giới để đến điểm liên lạc trước sáng.
Trời tối dày đặc, mưa rừng kéo dài khiến đường trơn như đổ mỡ. Cả hai phải men theo suối cạn để tránh dấu vết.
Gần rạng sáng, khi chỉ còn cách điểm hẹn vài cây số, tiếng máy bay bất ngờ xuất hiện.
Hai người lập tức ẩn dưới một vách đá nhỏ.
Nhưng chỉ ít phút sau, bom bắt đầu dội xuống cánh rừng.
Tiếng nổ vang dội làm cây rừng gãy đổ liên tiếp. Đất đá bắn tung mù mịt.
Trong lúc chạy tìm chỗ trú an toàn hơn, anh Dũng bất ngờ đẩy mạnh anh Phúc ngã xuống một hố bom cũ rồi hét lớn:
“Nằm xuống!”
Ngay sau đó, một tiếng nổ dữ dội vang lên.
Khi tỉnh lại giữa khói bụi, anh Phúc thấy khu rừng quanh mình tan hoang. Người đồng đội của anh đã không còn nữa.
Trong đống đất đá bên cạnh, anh nhặt được chiếc đồng hồ của Dũng. Kim đồng hồ dừng lại ở đúng 3 giờ 15 phút.
Sau chiến tranh, anh Phúc giữ chiếc đồng hồ ấy suốt nhiều năm như một lời nhắc về người đã cứu mạng mình.
Ông kể rằng điều đau lòng nhất không phải là tiếng bom, mà là cảm giác mất đi một người từng cùng mình vượt qua biết bao đêm rừng lạnh và hiểm nguy.



