Chiếc Đồng Hồ Không Còn Báo Giờ Chính Xác
Tựa đề: Chiếc Đồng Hồ Không Còn Báo Giờ Chính Xác
Năm 1969, trong một ngôi nhà nhỏ giữa làng, có một chiếc đồng hồ treo tường đã cũ. Mặt kính hơi xước, kim giây đôi khi đi chậm hơn một nhịp, nhưng nó vẫn được lên dây mỗi ngày.
Người ta không nhìn đồng hồ để biết chính xác từng phút.
Họ nhìn nó để biết “đang là buổi nào trong ngày”.
Ông Cẩn là người giữ chiếc đồng hồ ấy.
Mỗi sáng, ông đều đứng lên ghế, xoay chìa cót, rồi lắng nghe tiếng “tích tắc” trở lại.
“Không chính xác nữa rồi,” con trai ông nói.
Ông đáp:
“Nhưng nó vẫn chạy.”
Năm 1970, chiến tranh khiến nhịp sống thay đổi liên tục. Có ngày thời gian như dài hơn, có ngày lại trôi rất nhanh.
Chiếc đồng hồ trong nhà ông Cẩn bắt đầu sai nhiều hơn, nhưng ông vẫn không sửa.
Năm 1971, có người đề nghị thay đồng hồ mới cho đúng giờ.
Ông lắc đầu:
“Cái đúng giờ thì ai cũng có. Nhưng cái này thì quen nhà rồi.”
Năm 1972, đồng hồ có lúc đứng lại giữa chừng. Kim giây dừng ở một vị trí rất lâu.
Cả nhà nhìn lên tường, thấy thời gian như ngưng lại.
Ông Cẩn nhẹ nhàng lên dây lại.
Kim lại chạy.
Ông chỉ nói:
“Dừng thì mình kéo lại.”
Năm 1973, chiếc đồng hồ bắt đầu lệch nhiều hơn. Nhưng trong nhà, ai cũng quen với việc tự điều chỉnh theo nó.
Có người nói:
“Sao không đổi cái mới cho tiện?”
Ông trả lời:
“Tiện thì nhanh. Nhưng dễ quên.”
Năm 1974, một lần đồng hồ rơi xuống nhẹ khi treo lại, mặt kính nứt một vết nhỏ.
Ông vẫn treo nó lên.
Không thay.
Năm 1975, chiến tranh kết thúc.
Cuộc sống bắt đầu ổn định hơn, đồng hồ điện xuất hiện nhiều, chính xác từng giây.
Nhưng trong nhà ông Cẩn, chiếc đồng hồ cũ vẫn còn.
Một buổi chiều, con trai ông trở về.
Anh nhìn lên tường:
“Giờ sai nhiều lắm rồi ba.”
Ông gật đầu:
“Ừ.”
“Vậy giữ làm gì nữa?”
Ông nhìn kim đồng hồ đang chạy chậm hơn thực tế một chút:
“Để nhớ là đã từng có những năm… thời gian không được đo bằng phút giây, mà bằng việc hôm nay mình còn gặp lại nhau hay không.”
Anh im lặng.
Tiếng “tích tắc” vẫn vang đều trong căn nhà nhỏ.
Không còn chính xác, nhưng đều đặn.
Vì có những chiếc đồng hồ không được tạo ra để đo thời gian tuyệt đối,
mà để giữ lại cảm giác rằng trong những năm tháng chiến tranh, chỉ cần nó còn chạy… là người ta còn tin rằng ngày mai vẫn tiếp tục đến, và mình vẫn còn cơ hội được sống thêm một ngày bên nhau.



