Anh hùng Lao động

Chiếc Đồng Hồ Không Còn Chạy

Đắk Lắk04/08/2026Đoàn phường Tân Tạo (Phường Tân Tạo)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa hè năm 1972, tại một trạm quân y dã chiến ở Quảng Trị, tiếng cáng thương binh ra vào gần như không lúc nào ngớt. Những y tá và quân y làm việc suốt ngày đêm, nhiều khi không còn phân biệt được sáng hay tối.

Chiến sĩ quân y Lê Văn Thành, hai mươi lăm tuổi, quê ở Thái Bình, luôn đeo trên cổ tay một chiếc đồng hồ đã ngừng chạy.

Kim giờ dừng ở con số chín.

Kim phút dừng ở mười bảy.

Mặt kính đã nứt một góc.

Dây da cũng sờn cũ.

Nhiều người hỏi:

"Sao không bỏ đi?"

Thành chỉ mỉm cười.

"Nó vẫn còn giá trị."

Chiếc đồng hồ là của người anh trai anh.

Anh của Thành từng là bộ đội.

Trong một trận chiến ác liệt, anh hy sinh.

Chiếc đồng hồ được đồng đội mang về trao lại cho gia đình.

Ngày Thành lên đường nhập ngũ, mẹ lặng lẽ đưa chiếc đồng hồ cho con.

Bà nói:

"Con không cần sửa."

"Chỉ cần nhớ."

Từ đó, chiếc đồng hồ luôn theo Thành trong mọi chuyến hành quân.

Dù không còn chỉ đúng thời gian.

Nó vẫn nhắc anh về lời hứa sẽ sống xứng đáng với người đã ngã xuống.

Một đêm, bệnh xá tiếp nhận rất nhiều thương binh cùng lúc.

Thành làm việc liên tục đến kiệt sức.

Khi ngồi xuống nghỉ vài phút, anh vô tình nhìn thấy chiếc đồng hồ.

Đôi mắt anh dừng lại ở hai chiếc kim bất động.

Rồi anh đứng dậy.

Tiếp tục công việc.

Một đồng đội hỏi:

"Cậu không mệt sao?"

Thành khẽ đáp:

"Có."

"Nhưng còn người cần mình."

Ít lâu sau, một thương binh trẻ mất tinh thần vì nghĩ mình sẽ không thể trở về quê.

Thành tháo chiếc đồng hồ khỏi tay.

Đặt vào lòng bàn tay người lính.

Anh nói:

"Chiếc đồng hồ này không còn chạy."

"Nhưng người từng đeo nó đã sống một cuộc đời rất đẹp."

"Nên cậu cũng đừng bỏ cuộc."

Người thương binh siết chặt chiếc đồng hồ.

Ánh mắt dần lấy lại sự bình tĩnh.

Vài ngày sau, khi sức khỏe khá hơn, anh cẩn thận trả lại.

"Em sẽ nhớ lời anh."

Thành lặng lẽ đeo chiếc đồng hồ lên tay.

Trong buổi sinh hoạt truyền thống, chính trị viên kể về Anh hùng Nguyễn Bá Ngọc, cậu thiếu niên đã dũng cảm hy sinh để cứu các em nhỏ khỏi bom đạn.

Ông nói:

"Thời gian của một con người có thể ngắn."

"Nhưng những điều tốt đẹp họ để lại sẽ còn rất lâu."

Thành nhìn chiếc đồng hồ cũ.

Anh hiểu rằng, có những giá trị không được đo bằng từng phút từng giây.

Mà bằng những việc làm có ích cho người khác.

Sau ngày đất nước thống nhất, Thành trở về quê làm bác sĩ.

Chiếc đồng hồ cũ vẫn được ông cất trong ngăn bàn làm việc.

Ông không sửa.

Cũng không thay pin.

Bởi ông muốn nó mãi dừng ở khoảnh khắc đã thay đổi cuộc đời mình.

Một hôm, cậu cháu trai nhìn chiếc đồng hồ rồi hỏi:

"Ông ơi, đồng hồ hỏng rồi sao ông còn giữ?"

Thành nhẹ nhàng đặt nó vào tay cháu.

Ông mỉm cười.

"Có những chiếc đồng hồ không dùng để xem giờ."

"Mà để nhắc con người sống sao cho từng ngày đều có ý nghĩa."

Đứa bé khẽ gật đầu.

Ngoài khung cửa sổ, tiếng ve mùa hạ lại râm ran trên những hàng cây.

Thành nhìn khoảng trời xanh trong.

Ông hiểu rằng, trong thời hoa lửa, nhiều cuộc đời đã dừng lại quá sớm.

Nhưng chính sự hy sinh, lòng nhân ái và tinh thần cống hiến của họ đã trở thành những chiếc đồng hồ vô hình, nhắc nhở các thế hệ hôm nay biết trân trọng thời gian, yêu thương con người và sống xứng đáng với nền hòa bình mà biết bao người đã đánh đổi bằng cả tuổi thanh xuân.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn