Chiếc Đồng Hồ Ngừng Chạy (3)
Một chiếc đồng hồ bị hỏng trong trận pháo kích lại trở thành dấu mốc thời gian không thể quên – nơi ghi lại khoảnh khắc sinh tử và tình đồng đội sâu sắc.
Nguyễn Hữu Thắng được đơn vị giao nhiệm vụ giữ giờ bắn cho khẩu đội pháo. Trong chiến tranh, từng giây đều quan trọng. Chỉ cần lệch nhịp, cả kế hoạch có thể bị ảnh hưởng.
Chiếc đồng hồ đeo tay là vật quý nhất của anh – món quà từ người cha trước ngày lên đường.
“Giữ cho đúng giờ nhé con,” cha anh dặn.
Thắng luôn nâng niu nó như một phần của nhiệm vụ.
Một buổi chiều, đơn vị của anh đang chuẩn bị khai hỏa thì bất ngờ bị pháo kích dữ dội. Đất rung chuyển, khói bụi mù mịt.
“Giữ vị trí!” – tiếng chỉ huy vang lên.
Thắng cúi rạp người xuống, tay vẫn nắm chặt khẩu lệnh. Khi loạt pháo ngớt đi, anh ngẩng lên, lập tức kiểm tra lại đồng hồ.
Kim đồng hồ đã dừng.
Mặt kính nứt toác, kim giây đứng yên ở một thời điểm.
Thắng sững lại.
“Không còn giờ nữa…” – anh lẩm bẩm.
Nhưng nhiệm vụ không thể chờ.
Anh ngẩng lên nhìn trời, ước lượng thời gian bằng ánh sáng, bằng cảm nhận quen thuộc sau nhiều tháng chiến đấu.
“Chuẩn bị… bắn!” – anh hô lớn.
Khẩu đội làm theo tín hiệu của anh. Những quả pháo rời nòng, bay về phía mục tiêu.
Sau loạt bắn, mọi người nhìn nhau. Không ai chắc thời điểm có chính xác hay không.
Một lúc sau, tin báo về: mục tiêu trúng.
Cả khẩu đội thở phào.
Người đồng đội vỗ vai Thắng:
“Không có đồng hồ mà vẫn chuẩn như vậy, giỏi thật!”
Thắng chỉ nhìn xuống chiếc đồng hồ đã ngừng chạy. Anh không nói gì.
Sau trận đó, anh không sửa lại đồng hồ nữa.
“Cứ để nó dừng ở đó,” anh nói.
Với anh, thời điểm kim đồng hồ dừng lại chính là khoảnh khắc anh và đồng đội đứng giữa ranh giới mong manh nhất – nơi sự sống và cái chết chỉ cách nhau một quyết định.
Nhiều năm sau, Nguyễn Hữu Thắng vẫn giữ chiếc đồng hồ ấy trong một chiếc hộp nhỏ. Mỗi lần mở ra, ông không chỉ nhớ về trận chiến, mà còn nhớ về lời dặn của cha, về trách nhiệm, và về những người đã cùng ông vượt qua giây phút ấy.
“Có những lúc,” ông nói, “thời gian không đo bằng kim đồng hồ, mà bằng những gì mình đã trải qua.”



