Chiếc đồng hồ ngừng chạy (4)
Một chiếc đồng hồ cũ đã ngừng chạy giữa chiến tranh, nhưng ký ức về tình đồng đội và lòng quả cảm thì vẫn còn mãi theo năm tháng.
Năm 1971, ông Võ Minh Sơn là chiến sĩ trinh sát thuộc một đơn vị hoạt động ở vùng đồi núi. Công việc của ông và đồng đội đòi hỏi sự cẩn trọng, kiên nhẫn và thường xuyên phải di chuyển trong điều kiện khắc nghiệt. Trước ngày lên đường nhập ngũ, cha ông Sơn đã trao cho ông một chiếc đồng hồ đeo tay cũ. Cha ông nói: — "Khi nhớ nhà, cứ nhìn giờ. Rồi sẽ có ngày con trở về." Ông Sơn giữ chiếc đồng hồ rất cẩn thận. Một buổi chiều mùa mưa năm ấy, đơn vị nhận nhiệm vụ di chuyển sang vị trí mới. Đường rừng trơn trượt, cây đổ chắn lối đi. Khi đang vượt qua một đoạn dốc đá, một tiếng động lớn vang lên phía xa. Cả tổ nhanh chóng tìm vị trí an toàn. Trong lúc di chuyển gấp, ông Sơn bị trượt ngã. Đến khi đứng dậy, ông phát hiện mặt kính đồng hồ đã nứt. Kim đồng hồ dừng lại ở một thời điểm giữa buổi chiều. Người đồng đội đi cùng là anh Phan Quốc Việt nhìn thấy, vỗ vai ông: — "Không sao. Hòa bình về sửa lại." Ông Sơn cười. Nhưng rồi chiến tranh kéo dài. Chiếc đồng hồ ấy không còn hoạt động nữa. Ông vẫn giữ nó. Không phải để xem giờ. Mà để nhớ về những ngày tuổi trẻ đã đi qua, nhớ lời cha dặn trước ngày lên đường, nhớ những người đồng đội đã cùng ông vượt qua những tháng năm khó khăn nhất. Nhiều năm sau, chiếc đồng hồ cũ được đặt trang trọng trong ngăn tủ nhỏ trong nhà. Ông Sơn thường nói với con cháu: "Có những thứ ngừng lại theo thời gian. Nhưng ký ức đẹp thì không."



