Chiếc đồng hồ ngừng chạy
Trước ngày lên đường, cha trao cho người lính trẻ một chiếc đồng hồ cũ đã theo ông nhiều năm. Ông dặn: “Giữ nó bên mình như giữ lời hứa trở về.”
Từ đó, chiếc đồng hồ luôn nằm trong túi áo ngực. Mỗi lần dừng chân, anh lại mở ra nhìn, như để đếm từng ngày xa nhà.
Trong một trận pháo kích dữ dội, một mảnh đạn ghim trúng túi áo làm chiếc đồng hồ vỡ mặt kính và ngừng chạy. Nhưng chính nó đã cản bớt sức công phá, cứu anh khỏi vết thương chí mạng.
Ngồi bên chiến hào, anh lặng lẽ cầm chiếc đồng hồ đã đứng kim ở đúng thời khắc bom rơi. Với anh, đó không chỉ là vật dụng mà còn là ký ức về cha, về gia đình và về lời hứa phải sống để trở về.
Sau chiến tranh, anh sửa lại chiếc đồng hồ nhưng vẫn giữ nguyên mặt kính nứt. Ông nói với con cháu rằng: “Có những vết nứt không cần lành, vì nó nhắc ta nhớ mình đã đi qua điều gì.”
Chiếc đồng hồ ấy mãi là chứng nhân của một thời gian khó, nơi từng giây phút đều quý giá hơn bao giờ hết.



