Anh hùng Lực lượng vũ trang

Chiếc Đồng Hồ Ngừng Chạy

Đắk Lắk04/08/2026Đoàn phường Tân Tạo (Phường Tân Tạo)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa xuân năm 1954, tại chiến trường Điện Biên Phủ, từng đơn vị bộ đội lặng lẽ đào hào áp sát cứ điểm của đối phương. Công việc diễn ra chủ yếu vào ban đêm. Mỗi phút, mỗi giờ đều được tính toán cẩn thận để bảo đảm an toàn và giữ bí mật.

Chiến sĩ công binh Hoàng Văn Khoa, hai mươi ba tuổi, quê ở Cao Bằng, luôn mang trong túi áo một chiếc đồng hồ quả quýt đã cũ.

Chiếc đồng hồ là kỷ vật của cha anh.

Ngày lên đường, cha đặt chiếc đồng hồ vào tay con rồi dặn:

"Con quý."

"Thời gian."

"Thì sẽ."

"Quý nhiệm vụ."

Từ hôm ấy.

Khoa luôn xem giờ trước mỗi lần xuất phát.

Không phải vì sợ muộn.

Mà để cả đơn vị phối hợp thật chính xác.

Một đêm.

Đơn vị nhận nhiệm vụ mở một đoạn hào mới.

Mọi việc phải hoàn thành trước khi trời sáng.

Khoa liên tục nhìn đồng hồ.

Nhắc từng tổ đổi ca đúng thời điểm.

Công việc diễn ra thuận lợi.

Nhưng gần lúc kết thúc.

Một mảnh đất đá rơi trúng túi áo anh.

Chiếc đồng hồ vỡ mặt kính.

Kim giờ dừng lại.

Đúng ba giờ mười lăm phút.

Đồng đội tiếc nuối.

"Bỏ đi."

"Cũng được."

Khoa nhẹ nhàng nhặt từng mảnh kính.

Mỉm cười.

"Nó."

"Đã làm."

"Tròn."

"Nhiệm vụ."

Đêm hôm ấy.

Đoạn hào hoàn thành đúng kế hoạch.

Sáng hôm sau.

Đơn vị an toàn tiến vào vị trí mới.

Trong buổi sinh hoạt truyền thống, chính trị viên kể về Anh hùng La Văn Cầu, người đã vượt qua đau đớn, kiên quyết hoàn thành nhiệm vụ trong Chiến dịch Điện Biên Phủ.

Ông nói:

"Có những người."

"Không đếm."

"Thời gian."

"Bằng kim đồng hồ."

"Mà bằng."

"Những việc."

"Đã làm."

Khoa nhìn chiếc đồng hồ đã ngừng chạy.

Anh hiểu rằng.

Có những khoảnh khắc.

Dù thời gian dừng lại.

Nhưng ý nghĩa của nó.

Sẽ còn mãi.

Sau ngày hòa bình lập lại, Khoa trở về quê làm thợ sửa đồng hồ.

Ông có thể sửa được rất nhiều chiếc đồng hồ hỏng.

Riêng chiếc đồng hồ của mình.

Ông chưa bao giờ sửa.

Nó vẫn dừng ở ba giờ mười lăm phút.

Được đặt trong một chiếc hộp gỗ nhỏ trên bàn làm việc.

Một hôm, cậu cháu trai tò mò hỏi:

"Ông ơi."

"Sao ông."

"Không sửa."

"Chiếc này?"

Khoa mỉm cười.

Ông khẽ đóng nắp hộp.

"Vì nó."

"Không hỏng."

"Nó chỉ."

"Hoàn thành."

"Sứ mệnh."

"Của mình."

Đứa bé lặng lẽ gật đầu.

Ngoài cửa tiệm, tiếng chuông xe đạp và tiếng cười của trẻ nhỏ vang lên trên con phố yên bình.

Khoa nhìn dòng người qua lại.

Ông hiểu rằng, trong thời hoa lửa, có những chiếc đồng hồ không chỉ dùng để đo thời gian mà còn ghi dấu những giờ phút quyết định của lịch sử. Dẫu kim đồng hồ đã ngừng chuyển động, ký ức về tinh thần trách nhiệm, sự chính xác và ý chí hoàn thành nhiệm vụ của một thế hệ vẫn sẽ tiếp tục sống mãi trong lòng những người đi sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn