Chiếc Đồng Hồ Ngừng Chạy Giữa Năm Tháng
Tựa đề: Chiếc Đồng Hồ Ngừng Chạy Giữa Năm Tháng
Năm 1970, trong một ngôi nhà gỗ cũ, trên bức tường phòng khách có một chiếc đồng hồ treo. Kim đồng hồ đã ngả màu, mặt kính hơi mờ, nhưng mỗi ngày nó vẫn được lên dây cót đúng giờ.
Tiếng “tích tắc” vang đều trong căn nhà, như một nhịp thở quen thuộc.
Ông Lâm là người giữ chiếc đồng hồ đó.
Mỗi sáng, ông đều đứng lên ghế nhỏ, xoay nhẹ chìa khóa cót, rồi lắng nghe tiếng kim bắt đầu chạy lại.
“Đồng hồ cũ rồi, sao không thay cái mới?” con trai hỏi.
Ông đáp:
“Nó vẫn chạy được.”
Năm 1971, có những ngày tiếng pháo xa xa làm căn nhà rung nhẹ. Chiếc đồng hồ đôi khi chậm đi vài giây, nhưng rồi lại chạy đúng trở lại sau khi ông lên dây.
Không ai để ý nhiều.
Chỉ có ông Lâm là luôn nhìn nó.
Năm 1972, một đêm mưa lớn, gió thổi mạnh làm cửa sổ bật mở. Sáng hôm sau, chiếc đồng hồ ngừng chạy.
Kim đứng im ở một thời điểm không rõ.
Con trai nói:
“Hỏng rồi, thay đi ba.”
Ông Lâm lắc đầu:
“Chưa hỏng.”
Ông tháo xuống, lau bụi, lên dây lại.
Nhưng kim vẫn không chạy.
Năm 1973, chiếc đồng hồ vẫn treo trên tường, nhưng không còn tiếng “tích tắc”.
Căn nhà yên hơn, nhưng cũng lạ hơn.
Con trai lại nói:
“Không có nó cũng được mà ba.”
Ông nhìn lên tường:
“Có nó, mình biết thời gian ở đâu.”
Năm 1974, có người đề nghị bỏ chiếc đồng hồ đi để thay bằng cái mới chạy điện.
Ông Lâm không đồng ý.
Ông chỉ nói:
“Cái cũ này không chỉ để xem giờ.”
Không ai hiểu rõ, nhưng cũng để yên.
Năm 1975, chiến tranh kết thúc.
Nhịp sống trở lại bình thường hơn. Đồng hồ điện xuất hiện nhiều, chính xác hơn, tiện hơn.
Nhưng chiếc đồng hồ cũ vẫn còn trên tường nhà ông Lâm.
Một buổi chiều, con trai ông từ xa trở về.
Anh đứng nhìn chiếc đồng hồ đã ngừng kim từ lâu.
“Ba vẫn giữ à?” anh hỏi.
Ông gật đầu.
Anh nói:
“Giờ nó không chạy nữa rồi.”
Ông đáp:
“Nhưng nó vẫn ở đó.”
Anh hỏi:
“Để làm gì?”
Ông nhìn chiếc kim đứng yên:
“Để nhớ là đã có một thời, mọi thứ trong nhà này đều đi theo cùng một nhịp… và không ai phải vội vàng để quên nhau.”
Gió thổi qua cửa sổ.
Chiếc đồng hồ vẫn im lặng trên tường.
Không còn “tích tắc”.
Nhưng nó không bị tháo xuống.
Vì có những thứ không tồn tại để đếm thời gian chính xác,
mà để giữ lại nhịp sống của những ngày mà con người còn biết cùng nhau chờ đợi.



